Buổi sáng 7 giờ 50 phút, Ngô Hạo Thiên đem sở hữu vật tư của đại đội bộ đội đặc chủng cùng tất cả mọi người đều mang về biệt thự của mình.
"Đem nước và đồ ăn đặt trong ba cái gara. Đem súng ống đạn dược đặt ở phòng khách lầu một. Đem ngọc thạch đưa vào phòng khách ở lầu hai." Ngô Hạo Thiên lên tiếng phân phó.
"Vâng!" Mọi người bắt đầu ấn theo sắp xếp của Ngô Hạo Thiên bắt đầu dỡ hàng.
Xoay người, Ngô Hạo Thiên đẩy hành lý của Tần Phương, đưa người đến một gian phòng trên lầu hai chỉ ở sau phòng ngủ chính.
"Dì, ngài ở chỗ này nghỉ ngơi đi!"
"Tôi không mệt, Tiểu Húc đâu?" Tần Phương nhìn chằm chằm Ngô Hạo Thiên dò hỏi chỗ của con trai mình.
"Ở phòng cách vách ạ, còn đang ngủ." Nhắc tới Âu Dương Húc, trên mặt Ngô Hạo Thiên tràn đầy sự ngọt ngào muốn giấu cũng không được.
Vừa nhìn thấy bộ dạng này của anh, Tần Phương liền biết tối hôm qua là chuyện như thế nào. Thật ra, tối hôm qua con trai nói với bà là đi ra ngoài hẹn hò sẽ không trở về ngủ thì bà liền đoán được con trai bà muốn làm gì rồi.
Aiz, Tiểu Húc cũng thật quá tùy hứng, nhanh như vậy mà đã ở chung với người ta rồi!
"Haiz, Tiểu Húc đứa nhỏ ngốc này thật đúng là. Người khác đối với nó tốt một chút, nó liền quên hết tất cả. Cái gì nên làm hay không nên làm đều dám làm!" Tần Phương nhìn chằm chằm vào mắt Ngô Hạo Thiên, ánh mắt sắc bén giống như hai thanh đao nhỏ.
"Dì ngài yên tâm, con sẽ không cô phụ Tiểu Húc. Con nhất định sẽ thật yêu thương em ấy, bảo hộ em ấy, chăm sóc cho em ấy!"
"Chỉ mong là cậu đừng quên những gì hôm nay cậu đã nói cùng với việc làm mà tối hôm qua cậu đã làm!"
Ngô Hạo Thiên, nếu cậu dám làm chuyện có lỗi với con trai tôi, tôi tuyệt đối sẽ nghĩ hết tất cả biện pháp để giết cậu!
"Một buổi tối tốt đẹp khó quên như vậy, con nghĩ, cả đời này con cũng sẽ không quên được!"
Nhớ lại từng màn ân ái vào đêm qua, Ngô Hạo Thiên cảm thấy đáy lòng mình tràn đầy hạnh phúc và ngọt ngào.
---------------
10 giờ 45 phút, ngủ hết nguyên buổi sáng, Âu Dương Húc rốt cuộc duỗi người, mở đôi mắt còn nhập nhèm buồn ngủ.
"Bảo bối tỉnh rồi!" Cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt ngủ đến mơ mơ hồ hồ của cậu, Ngô Hạo Thiên đem người từ trên giường vớt lên.
"A, eo đau quá. Anh người này cầm thú!" Khó chịu trừng mắt nhìn người đàn ông, Âu Dương Húc mắng ra tiếng.
Nghe thế, Ngô Hạo Thiên cười nhẹ. "Ăn chút gì đi, anh nấu cháo cho em đây."
"Không muốn động, không có sức!" Âu Dương Húc dựa vào trong lòng anh, giống như không xương không cốt mà đem trọng lượng của mình đều đè hết lên trên vai anh.
"Anh đút em!" Ngô Hạo Thiên múc một muỗng cháo rồi thổi nguội, sau đó lại đút cho người trong lòng mình.
"Mấy giờ rồi?" Ăn được hai muỗng cháo, Âu Dương Húc hỏi.
"Sắp 11 giờ!"
"A, 11 giờ?" Vừa nghe thấy giờ này, Âu Dương Húc lập tức tỉnh táo.
"Không cần lo lắng như vậy đâu, vật tư và người anh đều mang tới đây hết rồi. Hơn nữa, Lưu Chí Siêu mang theo hai người bố trí phòng ngọc thạch. Vương Quân thì mang theo những người khác đang gia cố, làm cao thêm tường vây rồi." Ngô Hạo Thiên mỉm cười nói.
"Ừ, còn may là anh đều nhớ rõ!"Ăn thêm một ngụm cháo, Âu Dương Húc tỏ vẻ rất vừa lòng đối với sự sắp xếp của anh.
"Em đã nói với anh thì anh làm sao dám quên chứ?" Anh vừa cười vừa đút một muỗng cháo cho cậu.
"Còn có hai việc, trong bóp tiền của em có một thẻ ngân hàng mười vạn và một danh sách dược phẩm cần mua, anh lập tức cho người đi mua đi." Âu Dương Húc nghiêm túc phân phó.
"Được, anh đã biết!" Ngô Hạo Thiên gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!