Chương 44: CÔNG KHAI TÌNH CẢM

Nhìn Ngô Hạo Thiên cúp điện thoại, Âu Dương Húc chớp chớp mắt. "Ha ha, cha của anh không bị bệnh tim chứ? Không dọa ông ấy chứ?"

"Yên tâm, cả đời ông làm lính. Tố chất tâm lý rất tốt!" Mỉm cười, Ngô Hạo Thiên tỏ vẻ không có việc gì.

"Vậy tiếp theo thì sao? Anh có muốn nói cho bọn Vương Quân biết không?" Âu Dương Húc hỏi.

Thật ra hôm nay nhiệm vụ sớm đã định ra đột nhiên hủy bỏ, cấp dưới của Ngô Hạo Thiên đều cảm thấy buồn bực.

"Cần thiết nói cho bọn họ biết, nhưng mà em yên tâm, dù anh có nói cho ai biết đi nữa, cũng sẽ lấy lý do từ chối nhiệm vụ Bành Thành này. Sẽ không làm liên lụy em." Nhìn người yêu của mình, Ngô Hạo Thiên nghiêm túc bảo đảm.

"Ừ, em biết!" Ngay cả cha ruột mà anh cũng không có nói thật. Ý tứ bảo vệ cậu rất rõ ràng.

"Hôm nay đã là ngày 20 tháng 6 rồi, chúng ta chỉ còn lại 4 ngày. Cho nên, chúng ta nhanh chóng đem tin tức này nói cho những người thân của mình, để bọn họ có thể chuẩn bị trước." Ngô Hạo Thiên cho rằng việc này là cấp bách nhất.

"Được, buổi sáng nói chuyện này cho nhóm lính của anh. Buổi tối, chúng ta đi về nhà em, nói chuyện này cho mẹ em biết!" Vì để tăng mức độ tin cậy, Âu Dương Húc tính toán để Ngô Hạo Thiên nói việc này với mẹ.

"Được!" Gật đầu, Ngô Hạo Thiên đồng ý.

--

Buổi tối, tại biệt thự Âu Dương.

"Mẹ, con đã về đây!" Vừa vào biệt thự, Âu Dương Húc vừa cười vừa chạy tới bên người mẹ cậu, hôn một cái thật kêu lên trên mặt bà.

"Ha ha, đã về rồi!" Thấy con trai về nhà, Tần Phương mặt mày hớn hở, cả người mệt mỏi đều biến mất.

"Chào dì!" Mỉm cười, Ngô Hạo Thiên đưa qua lễ vật anh mua trên đường.

"A, vị này là?" Ngẩng đầu, nhìn vị quan quân anh tuấn quân trang thẳng thớm, Tần Phương nhướng mày.

"Dạ, con là bạn tốt của Tiểu Húc – Ngô Hạo thiên." Ngô Hạo Thiên mỉm cười lễ phép tự giới thiệu.

"À, thì ra là bạn của Tiểu Húc. Mau tới đây cùng ăn cơm đi!" Tần Phương dẫn khách qua bên bàn ăn nói.

Một bữa cơm khách và chủ ăn đến vui vui vẻ vẻ. Sau khi ăn xong, Ngô Hạo Thiên và Âu Dương Húc kéo Tần Phương vào trong thư phòng nói chuyện riêng.

"Cái gì? Mạt thế, tang thi? Người ăn người?" Ngồi trên salon, Tần Phương không thể tin nhìn Ngô Hạo Thiên mới gặp lần đầu này.

"Đúng vậy dì à, đây là văn kiện bí mật tối cao trong quân đội. Hiện giờ không có mấy người biết đâu!" Gật đầu, Ngô Hạo Thiên trả lời vô cùng nghiêm túc.

"Vậy, vậy nếu như mạt thế thật sự tới, chúng ta nên làm gì bây giờ?" Nắm chặt tay con trai, Tần Phương bất lực hỏi.

"Mẹ, ngài đừng sợ, mặc kệ sau này thế giới này biến đổi thành dạng gì, con đều sẽ bảo vệ ngài." Ôm bả vai mẹ cậu, Âu Dương Húc nhẹ giọng an ủi.

"Đúng vậy, mặc kệ về sau như thế nào, con đều sẽ bảo vệ ngài và Tiểu Húc thật tốt." Ngô Hạo Thiên thề son sắt, cực kỳ nghiêm túc.

"Ừ!" Khẽ gật đầu, cảm xúc Tần Phương vẫn suy sút như cũ.

"Tiểu Húc, hay là, hay là mẹ mang con ra nước ngoài đi?" Tần Phương lên tiếng thử hỏi.

"Vô dụng mẹ à, virus W là tai nạn toàn cầu, cho dù chúng ta đi khỏi Vinh Quốc cũng không trốn thoát được đâu." Lắc đầu, Âu Dương Húc trực tiếp phản đối cách thức trốn tránh này của mẹ cậu.

"Nhưng mà, nhưng mà mẹ lo lắng, lo lắng con sẽ xảy ra chuyện nha?" Kéo tay con trai, Tần Phương lo lắng nhất chính là con trai bà. Tiểu Húc là toàn bộ tất cả của bà!

"Yên tâm đi mẹ, con có mẹ, có Hạo Thiên, còn có rất nhiều chiến sĩ bộ đội đặc chủng bảo vệ. Sẽ không có việc gì đâu." Mỉm cười, Âu Dương Húc trấn an người mẹ đang sốt ruột của cậu.

"Ừ!" Nghe con trai nói vậy, Tần Phương khẽ gật đầu. Nhưng là, trong lòng vẫn âm thầm che giấu sự lo lắng.

"Mẹ, con đỡ ngài về phòng nghỉ ngơi một chút đi!" Âu Dương Húc nâng mẹ của cậu dậy nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!