Chương 42: THẲNG THẮN THÀNH KHẨN KHAI BÁO

Chạy về ký túc xá, Ngô Hạo Thiên thật cẩn thận đem người yêu trong ngực đặt lên giường.

"Tiểu Húc, em sao vậy? Chỗ nào không khỏe? Anh đưa em tới bệnh viện được không?" Ngô Hạo Thiên nôn nóng lau mồ hôi trên cái trán lạnh như băng của người yêu.

"Không, không có việc gì. Đi, đi khóa cửa lại, tắt đèn. Em có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói với anh." Âu Dương Húc kiên định nhìn anh, quyết định nói hết tất cả sự việc cho người nam nhân này, thay đổi vận mệnh của anh.

"Tiểu Húc." Cầm lấy bàn tay lạnh băng của cậu, Ngô Hạo Thiên không yên tâm gọi tên cậu.

"Đi, làm theo lời em đi, em là quân y, thân thể của em em hiểu rất rõ."

Nhìn người yêu kiên trì như vậy, Ngô Hạo Thiên gật đầu bước đi khóa cửa phòng lại rồi tắt hết đèn trong phòng.

Cảm giác được nam nhân về tới ngồi bên cạnh mình. Âu Dương Húc nhẹ nhàng tới gần nắm lấy tay anh.

"Hạo Thiên, em muốn kể anh nghe một câu chuyện xưa."

"Ừ, em nói đi." Ngô Hạo Thiên gật đầu làm tốt chuẩn bị.

"Em, em là một người xuyên việt, em vốn không thuộc về thế giới này của anh. Em từ một thế giới khác đi đến nơi này!" Âu Dương Húc cắn răng gian nan nói ra lời này.

"Tiểu Húc?" Nhìn bóng dáng mơ hồ bên cạnh, giờ phút này Ngô Hạo Thiên nhìn không rõ biểu tình trên mặt của người yêu, nhưng anh có thể cảm nhận được lúc người yêu nói ra lời này, ngữ khí cực kỳ kiên định. Vì thế đây không phải là lời nói vui đùa mà là, mà là sự thật!

"Tin tưởng em, em nói chính là sự thật. Ở thế giới bên kia, em là đứa trẻ sinh ra ở miền núi, lúc em được ba tuổi, ba mẹ em lái xe kéo từ nông thôn đi ra thành thị, kết quả xe kéo bị xe tải đâm lật, ba mẹ em đều mất. Sau đó, em với bà nội nương tựa lẫn nhau, em vẫn luôn vừa học vừa làm,  vừa nỗ lực vừa khắc khổ để hoàn thành đại học rồi làm bác sĩ ngoại khoa cho một bệnh viện nhỏ.

Nhưng thật đáng tiếc, em còn chưa cho bà nội hưởng phúc, khi em vừa mới công tác chưa được một tháng thì bà em cũng qua đời. Sau cùng, em một mình lẻ loi sống ở thành phố đó, em rất nỗ lực rất nỗ lực công tác. Em ở bệnh viện công tác 5 năm, được viện trưởng nâng lên làm bác sỹ chủ nhiệm ngoại khoa. Mỗi ngày em đều là người đến sớm nhất cũng là người về trễ nhất. Em muốn vì người thân đã mất của em mà nỗ lực tồn tại." Âu Dương Húc nói đến đây đã có chút nghẹn ngào.

"Tiểu Húc......" Ngô Hạo Thiên ôm chặt bả vai người yêu, nhẹ nhàng vây người vào trong lòng.

"Tháng 3, ngày đó ngày 12 tháng 3, em như bình thường đến bệnh viện sớm nhất. Em vào thang máy, nhấn nút tầng 63. Thang máy chậm rãi đi lên, nhưng tới tầng 50 thang máy đột nhiên dừng lại. Lúc đó thang máy chỉ có một mình em, em thật sự sợ hãi, em liều mạng nhấn nút nhưng thang máy vẫn không mở ra. Em ấn nút báo nguy khẩn cấp, nút báo nguy cũng không vang lên. Em lúc đó thật sự rất hoảng loạn, không biết nên làm gì mới tốt.

Đột nhiên thang máy như ngựa thoát cương rơi nhanh xuống phía dưới, cả người em bị ném trên nền đất. Lúc ấy em cảm thấy rất đau, rất đau, toàn thân đều đau, sau đó, sau đó em không còn biết gì nữa..."

"Em, em ở thang máy..." Ngô Hạo Thiên gắt gao nắm chặt tay người yêu, muốn nói lại thôi.

"Đúng vậy, em chết trong thang máy. Từ tầng 50 rơi thẳng xuống tầng 1, sao em còn sống được?" Âu Dương Húc nói tới đây thì nước mắt rơi đầy mặt. Đây là toàn bộ quá trình chết đi của cậu mà cậu còn nhớ rất rõ.

"Vậy, vậy làm sao em lại có thể đi vào nơi này?" Ngô Hạo Thiên đau lòng hỏi.

"Là mạt thế sinh tồn hệ thống đem em tới nơi này, ngày đó cũng là ngày 12 tháng 3. Âu Dương Húc nguyên bản xảy ra tai nạn bị xe đâm chết, mà em trùng họ trùng tên trở thành cậu ta."

"Mạt thế sinh tồn hệ thống là cái gì?" Ngô Hạo Thiên khó hiểu hỏi.

"Hạo Thiên, thật ra thế giới này của anh là một quyển sách. Một quyển sách mà em đã đọc qua rất nhiều lần tên là «Mạt Thế Anh Hùng»!"

"Em là nói, chúng ta đang sống trong một quyển sách, mà em là người biết hết nội dung của quyển sách này?" Nếu vậy thì người yêu của anh chẳng phải thành nhà tiên tri rồi sao?

"Đúng vậy!" Âu Dương Húc gật đầu xác định.

Ngô Hạo Thiên nhíu mày tự hỏi lại tất cả những gì người yêu vừa nói lặp lại lần nữa trong đầu. "Nếu quyển sách này gọi là «Mạt Thế Anh Hùng», nói cách khác, chúng ta lúc này sẽ có mạt thế phải không?"

"Đúng vậy, chuyện này phải nói đến Bành Thành!" Âu Dương Húc khẽ thở dài một hơi.

"Bành Thành? Có liên quan đến Bành Thành?"

"Đúng vậy, có liên quan rất lớn với Bành Thành, chưa kể Bành Thành cũng là bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời của anh!" Nghĩ đến Ngô Hạo Thiên sắp phải gặp biến cố lớn thay đổi cả cuộc đời, Âu Dương Húc cảm thấy ngực đau nhói! Cậu không muốn chuyện đó phát sinh.

"Có liên quan đến anh?" Ngô Hạo Thiên khó hiểu nhìn người yêu hỏi.

"Đúng vậy, có quan hệ cực kỳ lớn với anh!" Âu Dương Húc nắm lấy tay anh khẽ thở dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!