Lấy kết hôn làm nền tảng kết giao? Khụ khụ khụ, boss vai ác muốn quen với cậu???
"Cái kia, không phải, Ngô đại đội trưởng, anh nghe tôi phân tích chuyện này rõ một chút. Anh coi chứ, việc chúng ta hôn môi hoàn toàn chính là "mèo mù chạm phải chuột chết", là "chó ngáp phải ruồi", là hiểu lầm, anh nói xem có đúng không?" Âu Dương Húc thử giải thích.
"Là sự thật!" Nam nhân vẫn như cũ một bộ dạng nghiêm túc nói.
"Là, là sự thật. Nhưng mà bây giờ là thời đại mới rồi, sẽ không chú trọng cái gì danh tiết, trinh tiết gì đó a. Anh nói xem nếu chỉ vì hôn môi một cái liền kết giao, còn kết hôn nữa. Vậy, vậy có giống trò đùa quá không?"
Không phải chứ, chỉ vì một nụ hôn đầu tiên, cậu liền phải bồi luôn cả hai đời trong trắng á?
"Em là người thứ nhất hôn tôi!" Cũng là người đầu tiên làm cho anh tâm tâm niệm niệm.
"Là, là tôi sai. Là tôi say rượu loạn tính hôn anh. Nhưng mà việc yêu đương kết hôn này không thể xúc động quyết định được. Cho dù có muốn thì cũng phải tìm người mà mình yêu không phải sao? Hai chúng ta lại không có tình cảm gì với nhau. Anh nói vì một cái hôn mà bên nhau như vậy có thích hợp không chứ?" Âu Dương Húc tận tình khuyên bảo anh.
"Em làm sao biết tôi không thích em?" Anh nghiêng đầu nhìn chăm chú vào cậu hỏi.
"Cái gì?" Âu Dương Húc lập tức bị sét đánh thêm một lần nữa, hơn nữa là bị đánh đến xương da cũng không còn!
"Tôi thích em, em cũng thích tôi, cho nên chúng ta lấy kết hôn làm nền tảng kết giao." Ngô Hạo Thiên vô cùng bình tĩnh nói từng câu từng chữ. Nhưng Âu Dương Húc lại nghe mỗi câu mỗi chữ cũng không thể bình tĩnh nổi.
"Tôi thích anh? Anh nói, tôi thích anh? Anh, con mắt nào của anh thấy tôi thích anh hả?" Gì chứ? Chính cậu cũng không biết cậu thích Ngô Hạo Thiên luôn á?
"Em không thích tôi, vậy em việc gì phải ra ngoài hẹn hò ăn cơm với tôi? Em không thích tôi, em việc gì phải lái xe đưa tôi về quân bộ? Em không thích tôi, em việc gì phải mời tôi đi ăn sinh nhật, nhận quà sinh nhật của tôi? Còn có, nếu em không thích tôi, em việc gì phải hôn tôi?"
"Tôi......" Âu Dương Húc nghe anh nói một chuỗi dài "việc gì phải..." làm cậu cạn lời. Sao tự nhiên nghe anh ta nói xong, chính cậu cũng nghi ngờ bản thân cậu cũng có thích anh ta luôn vậy?
"Ăn cơm không tính hẹn hò đi? Đi ra ngoài với bạn bè cũng có thể ăn cơm mà?" Âu Dương Húc hỏi lại.
"Nhưng em sẽ mang theo bạn bè đi nhà hàng cơm Tây kiểu đó à? Chẳng lẽ em không thấy hơn 90% tình nhân đều ăn cơm ở đó sao?"
"Việc này......" Có vẻ như cậu thật sự chọn sai chỗ rồi hic!
"Nếu em không còn vấn đề gì khác, vậy chúng ta bắt đầu từ hôm nay kết giao đi!" Nam nhân nghiêm túc tuyên bố.
"Chờ, chờ một lát, anh, anh xác định anh thích tôi á?"
"Sao?" Nam nhân nghi hoặc nhìn Âu Dương Húc.
"Không phải anh thích loại hình nhu nhu nhược nhược, ôn văn nho nhã sao?"
Trong nguyên tác không phải nói Ngô Hạo Thiên thích Lâu Thanh sao? Lâu Thanh là đại soái ca (aka anh đẹp trai), so với mình còn đẹp hơn, tính cách cũng ôn văn nho nhã, nhu nhu thuận thuận, tốt hơn cậu gấp nhiều lần.
Nói thật, Âu Dương Húc hoàn toàn thấy bản thân cậu không có cái gì giống vị Lâu Thanh đó hết. Nhưng mà ngay khi tính cách nè, gương mặt nè... của cậu với Lâu Thanh khác nhau một trời một vực vậy mà đại boss lại thích cậu? Việc này kỳ lạ thật đó?
"Đúng là trước khi gặp được em, tôi muốn tìm một bạn đời ôn nhu săn sóc. Nhưng sau khi gặp được em rồi, tôi đã thay đổi. Tôi rất thích nhìn em xù lông, hơn nữa khi em cười lên thực ấm áp, khiến người ta cũng bị lây nhiễm, làm trong lòng tôi ấm lên. Tôi thích thấy bộ dạng em tức giận nhưng càng thích em cười với tôi!"
"Này......" Âu Dương Húc nhìn vẻ mặt ôn nhu của anh liền ngẩn người.
Đậy là tình huống gì vậy? Cậu được tỏ tình? Được tang thi vương Ngô Hạo Thiên, đại boss vai ác trong nguyên tác tỏ tình?
Không không không, thật không khoa học xíu nào, nguyên tác không phải viết như vậy. Người yêu của Ngô Hạo Thiên là Lâu Thanh, không nên là Âu Dương Húc a?
Không lẽ bởi vì mình xuyên thư tới đây nên thay đổi giả thiết của nguyên tác sao?
Suy nghĩ lại, nếu là nguyên chủ thì lúc này cậu ta hẳn sẽ đang ở bệnh viện trung tâm thành phố theo đuổi Hoàng Y Y nên nguyên chủ không có khả năng gặp được Ngô Hạo Thiên, cũng không có bất kỳ khả năng nào quen được Ngô Hạo Thiên. Cho dù nguyên chủ thật sự đi con đường giống cậu đi nữa, thật sự tới bệnh viện Võ Cảnh, cũng sẽ không phát sinh cảm tình gì với Ngô Hạo Thiên đâu, nguyên chủ vốn không thích nam nhân!"
Vì vậy cốt truyện trong nguyên tác đang lộn xộn này là do hiệu ứng bướm bướm? Là vì cậu mà thay đổi sao?
"Cái kia, tôi, tôi......" Nhìn gương mặt ôn nhu của anh, Âu Dương Húc muốn nói lại thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!