Một tháng sau...
Nhìn Âu Dương Húc hút khí thở hồng hộc chưa chạy xong đủ vòng đã chạy về, Ngô Hạo Thiên nhịn không được trợn trắng mắt. "Hôm nay cậu sao vậy? Mới chạy có mười lăm vòng thôi đã không chịu được?" Ngày hôm qua còn chạy được mười bảy vòng cơ mà.
"Có thể trách tôi được à? Nếu không phải hôm qua anh lăn lộn tôi tới eo mỏi chân đau thì làm sao tôi có thể chạy tệ đến như vậy chứ?" Sau khi thở đủ rồi, Âu Dương Húc bất mãn đứng dậy, trừng mắt nhìn nam nhân đối diện.
Nghe Âu Dương Húc nói làm cho Vương Quân và Lưu Chí Siêu đều choáng váng, ánh mắt hai người đồng loạt đều dừng ở trên người Ngô Hạo Thiên. Không phải chứ lão đại? Tiến triển nhanh tới mức ở chung với nhau luôn rồi sao?
"Sức khỏe của cậu không tốt còn trách người khác?" Ngô Hạo Thiên nói.
Không sai, anh thừa nhận hai quyền tối qua của anh đúng thật không hề nhẹ. Nhưng rõ ràng đã huấn luyện một tháng rồi vậy mà thân thể của tên nhóc này lại vẫn tệ như vậy, anh cũng rất bất đắc dĩ có được không.
"Hứ, anh nói cái gì, rõ ràng là anh khi dễ người ta!"
Biết rõ cậu là người mới vậy mà còn muốn đánh chết cậu, làm cho toàn thân cậu đều là vết thương, không còn sức đâu mà chạy bộ nữa. Bậy giờ cậu thật sự nghi ngờ bản thân mình tìm một người thầy dạy cậu hay là tìm người đánh cậu mỗi ngày đây huhu?
"Tôi, tôi khi dễ cậu khi nào? Là cậu tự nguyện thì có!" Ngô Hạo Thiên đúng lý đáp lại.
Gì mà nói anh khi dễ cậu ta chứ, là do cậu mặt dày mày dạn cầu anh dạy mà. Sao chưa gì mới được một tháng thôi liền biến thành anh khi dễ cậu ta rồi?
Nghe hai bên nói qua lại như vậy, hai tên còn lại vẻ mặt cười gian. Nhìn đi, đây là đôi người yêu đang giận dỗi nhau. Nhưng mà lão đại cũng thật là, đã chọc giận người ta như vậy rồi còn không biết hống người ta trở về lại còn đâm ngược ngọn gió nữa chứ.
"Ha hả, lão đại đừng cái nhau nữa, cãi nhau làm ảnh hưởng tình cảm lắm!" Vương Quân vội vàng tiến lên khuyên can.
"Đúng vậy, đúng vậy!" Lưu Chí Siêu cũng mỉm cười khuyên can.
"Ngô Hạo Thiên, anh......"
"Âu Dương quân y, Trương Minh bị thương!" Âu Dương Húc còn chưa nói xong thì bên kia đã truyền tới tiếng gọi ầm ĩ.
Nghe gọi, Âu Dương Húc sửng sốt, lập tức chạy qua.
"Sao lại thế này?" Nhìn thấy chiến sĩ bộ đội đặc chủng Trương Minh, Âu Dương Húc cong người ngồi xổm bên cạnh cậu ta, cẩn thận hỏi.
"Tôi, tôi hình như bị trẹo chân rồi!" Tiểu chiến sĩ vừa nói vừa chỉ đùi phải của mình.
"Để tôi nhìn xem!" Âu Dương Húc nhẹ nhàng kéo chân đối phương, cẩn thận chạm vào mắt cá chân cậu ta.
"Đau......" Trương Minh nhíu mày, vẻ mặt thống khổ kêu lên.
Âu Dương Húc lại ấn ấn một lát. "Xương cốt không có vấn đề gì, chỉ là trật khớp thôi." Vừa nói xong, Âu Dương Húc liền chỉnh lại khớp chân cho cậu ta.
"A......" Trương Minh đau đến nhíu mày cắn chặt răng lại.
"Vương Quân, các anh tìm người đưa cậu ta về ký túc xá đi. Cậu ta phải nghỉ ngơi hai ngày, hai ngày này không thể đi huấn luyện được." Âu Dương Húc kêu Vương Quân giải quyết tốt hậu quả.
"Được, cậu, còn có cậu nữa, đưa Trương Minh về ký túc xá đi!"
"Rõ!" Hai chiến sĩ khác nghe lệnh tiến lên đưa Trương Minh về ký túc xá.
Buổi chiều, so đấu một chọi một.
Chu Hiểu Huy bởi vì đồng đội cùng so đấu với mình chân bị thương nên chỉ có thể một mình đánh cọc gỗ.
"Hi, tôi với anh đấu với nhau thế nào?" Âu Dương Húc đi đến bên người Chu Hiểu Huy cười hỏi đối phương.
"Ha ha, không tốt lắm đâu, Âu Dương quân y."
Mặc kệ nói như thế nào thì Âu Dương quân y cũng chỉ là người bình thường, hắn là người tham gia quân ngũ lại đi tìm người bình thường bồi luyện như vậy không phải là đang khi dễ người ta sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!