Chương 33: BẠN XẤU LÌ LỢM LA LIẾM

MẠT THẾ CHI NGHỊCH TẬP PHÁO HÔI

Nhìn bóng dáng Ngô Hạo Thiên biến mất ở cuối hành lang, Sở Nguyệt khó chịu bĩu môi. "Ông ngoại cũng thật là, sao có thể nói chuyện vui vẻ với tên đồng tính luyến ái như vậy!"

Sở Hàn nghe vậy cười. "Ngô Hạo Thiên trước đây là lính dưới trướng của ông ngoại."

Ông ngoại trước giờ luôn quý mến binh lính dưới quyền của mình, chưa kể Ngô Hạo Thiên lại xuất sắc như vậy, có thể được ông ngoại coi trọng cũng là chuyện có thể hiểu được.

"Em trai, em cho chị xem tư liệu của Âu Dương Húc, chị thấy hình như cũng không có gì đặc biệt cả!"

Trong tài liệu tra được, tên nhóc Âu Dương Húc kia chính là một tên phú nhị đại ăn chơi đàng đ**m, ỷ vào tiền dơ bẩn của mẹ cậu ta mà ở bên ngoài làm xằng làm bậy, ở trong đại học y tiếng xấu lan xa, có thể vào bệnh viện Võ Cảnh cũng là dựa vào mẹ cậu ta vung tiền nhờ vả. Loại người này nát đến không còn gì nát hơn!

"Có phải em điều tra không được kỹ hay không? Nếu không thì để em cho người đi điều tra cẩn thận lại?" Sở Hàn đối với dị năng đặc biệt của chị mình cực kỳ tin tưởng.

"Thôi, đừng tra người này nữa, chúng ta vẫn nên nhanh chóng về Cảnh Thành được không? Cái cảm giác đó của chị càng ngày càng mạnh. Chị muốn nhanh chóng về nhà, trở lại bên người cha mẹ, giúp mọi người trước chuẩn bị tốt hết đã."

Vài ngày gần đây, Sở Nguyệt luôn thấy ác mộng, mơ thấy trên đường nơi nơi đều là hình ảnh người ăn thịt người. Mơ thấy có người sắc mặt xanh trắng giống như quỷ, hai mắt đỏ như máu. Tóm lại, trong mộng mọi thứ đều rất hỗn loạn, việc này làm cho ả rất bất an, cũng rất sợ hãi, ả cần phải về nhà lập tức, kể cho cha mẹ ả ác mộng này.

"Được, em đã biết!" Sở Hàn gật đầu tỏ vẻ hiểu được.

Cũng giống như mấy ngày nay hắn luôn cảm thấy trong lòng trống vắng, trực giác nói cho hắn nếu hắn cứ như vậy rời khỏi Hải Thành, hắn nhất định sẽ bỏ qua một thứ gì đó. Nhưng dự cảm của chị thường rất chuẩn, ba ngày nay chị đều nằm mơ cùng một giấc mộng, hơn nữa cảnh thế giới người ăn thịt người trong mộng cực kỳ kh*ng b*, chỉ sợ sẽ có chuyện lớn gì đó sắp xảy ra.

Vào lúc này, hắn cũng bất chấp cảm giác trống rỗng trong lòng, chỉ có thể nghe lời chị mà nhanh chóng về nhà thôi!

=======

Trong nhà hàng sườn nướng Hàn Quốc. (món ăn mình chém thôi nha)

Nhìn một bàn đầy thức ăn, Ngô Hạo Thiên không khỏi nhíu mày.

"Nhóc thúi, cậu kêu nhiều như vậy có ăn nổi không? Không sợ ăn vỡ bụng ra luôn à?"

Nhóc con này thật không phúc hậu xíu nào, dù cho anh rất có tiền đi nữa thì cũng không cần bào tiền anh như vậy chứ?

"Ha ha ha, anh quản được tôi chắc. Anh không phải có tiền lắm sao? Nên tôi liền gọi nhiều một chút!" Âu Dương Húc tự nhiên nói.

"Tôi chỉ có lòng tốt nhắc nhở cậu. Cậu học y thì cậu cũng biết cơm chiều chỉ có thể ăn no bảy phần thôi." Ngô Hạo Thiên thiện ý nhắc nhở người nào đó.

"Hì hì, cám ơn anh đã nhắc. Ăn không hết thì tôi có thể đóng gói mang về. Anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không lãng phí thức ăn." Âu Dương Hú cười nói.

Cậu cũng không phải là nguyên chủ bại gia tử, cậu xuất thân là trẻ nghèo khổ nên sẽ không phô trương lãng phí đâu. Huống chi mạt thế cũng sắp tới rồi, thức ăn quý lắm đó.

"Ha ha ha......" Ngô Hạo Thiên nghe cậu nói vậy thì có chút bất đắc dĩ. Tên nhóc này thật đúng là tùy hứng mà!

========

Sau khi ăn xong, Âu Dương Húc đóng gói một đống lớn đồ ăn chưa ăn xong rồi cùng với Ngô Hạo Thiên rời khỏi nhà hàng sườn nướng.

"A Húc......"

Âu Dương Húc nhăn mặt nhìn hai tên âm hồn bất tán đứng ở bên cạnh xe của mình, cái thứ gì mà cứ dây dưa mãi không xong với cậu thế này?

"Thật trùng hợp nha?" Âu Dương Húc nhìn Đổng Kiêu cùng Trịnh Hâm mà nhịn không được ở trong lòng thăm hỏi mười tám đời tổ tông của hai người.

Hai tên khốn nạn đáng chết nhất định là thấy được xe của cậu ngừng ở đây nên mới cố ý đứng ở đây chờ!

"Đúng vậy trùng hợp quá đi, đi thôi, anh em cùng đi uống một ly!" Đổng Kiêu tiến tới lôi kéo thân thiết nói.

"Không cần đâu, tôi mới vừa cơm nước xong!" Âu Dương Húc lắc đầu từ chối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!