Âu Dương Húc bị Ngô Hạo Thiên kéo đến phòng huấn luyện đánh một trận tơi bời hoa lá không thể dậy nổi, chỉ có thể ghé trên đệm trong phòng huấn luyện rầm rì!
"Này, tôi là muốn anh dạy tôi so đấu, không phải để anh đánh tôi!" Âu Dương Húc không phục trừng nam nhân đang ngồi xổm bên cạnh cậu.
"Tôi lấy hành động thực tế dạy cậu không phải càng tốt?" Ngô Hạo Thiên nói như đúng rồi.
"Như, như vậy thì anh ra tay cũng có chút ác rồi đó, đau chết mất!" Âu Dương Húc nhíu mày xoa xoa mặt bị đánh đau nói.
"Ai kêu giá của đại thiếu gia lớn tới như vậy, hở một chút là lấy tiền đập người? Cậu cho rằng đây là nơi nào? Đậy là quân đội, là quân đội quốc gia, mấy đồng tiền dơ bẩn trong tay cậu không dùng được ở đây đâu!" Ngô Hạo Thiên khó chịu giáo huấn cậu.
Có tiền thì sao vậy, có tiền là dám chạy vào quân đội đập người, cũng không nhìn xem đây là chỗ nào?
"Anh có ý gì hả?" Âu Dương Húc ngồi dậy khó chịu nhìn anh.
"Có ý gì? Lời này nên hỏi cậu mới đúng đi?" Ngô Hạo Thiên híp mắt nhìn cậu hỏi lại.
"Hỏi tôi? Hỏi tôi cái gì? Chẳng lẽ tôi muốn học so đấu là phạm pháp sao? Nếu vậy thì kêu người tới bắt tôi đi a!" Âu Dương Húc hung hăng trừng mắt.
"Học so đấu không phạm pháp. Nhưng ở chỗ này không nhận tiền phí phi pháp!" Nam nhân trịnh trọng cường điệu.
"Cái gì gọi là tiền phí phi pháp? Bộ đội đặc chủng nơi này mỗi ngày đều phải huấn luyện từ sáng sớm cho tới tối, bọn họ rất mệt mỏi. Không lẽ tôi để người ta miễn phí dạy tôi sao? Anh thật sự cho rằng sẽ có người chí công vô tư* không cần tiền dạy tôi sao?"
(*Chí công vô tư: thể hiện sự công bằng, không thiên vị.)
Nhìn tên nhóc nói đến hợp tình hợp lý, Ngô Hạo Thiên híp híp mắt.
"Làm gì không có, không phải chỉ huấn luyện hai tiếng thôi à? Tôi sẽ dạy miễn phí cho cậu!"
Nghe như vậy, mắt Âu Dương Húc sáng lên. "Được a, một lời đã định. Buổi tối mỗi ngày hai tiếng miễn phí. Con người anh thật không tệ đó Ngô Hạo Thiên, như vậy tôi có thể tiết kiệm không ít tiền tiêu vặt rồi?"
Nhìn người trước mặt mình như đầy máu sống lại, tung tăng nhảy nhót, Ngô Hạo Thiên câm nín. Anh sao cảm thấy mình giống như bị tính kế thì phải?
"Đến đây đi, bây giờ dạy liền đi." Âu Dương Húc lôi kéo cánh tay nam nhân.
"Nhìn, chiêu thức phải linh hoạt, ra chiêu phải tàn nhẫn, chuẩn và nhanh." Ngô Hạo Thiên đi đến trước cọc gỗ làm mẫu vài động tác.
"Ok, tôi thử xem!" Âu Dương Húc đánh vài quyền lên cọc gỗ.
"Đinh, chúc mừng ký chủ mở ra kỹ năng sinh tồn thứ hai – So đấu. Tặng cho 500 tích phân."
Oa, 1600 tích phân, có thể mua phòng ở rồi. "Yeah!" Hoan hô một tiếng, Âu Dương Húc hưng phấn không thôi.
Ngô Hạo Thiên vẻ mặt kinh ngạc nhìn Âu Dương Húc vừa vui vừa hét. Đây là làm sao vậy? Uống lộn thuốc?
"ah ha, Ngô lão sư anh thật là tốt." Âu Dương Húc nhìn nam nhân bên cạnh chớp chớp mắt, bắt đầu tiếp tục đánh cọc gỗ.
"......" Ngô Hạo Thiên sa mạc lời nhìn nhóc con. Quả nhiên tuổi chênh lệch quá lớn sẽ có sự khác biệt, anh có chút không theo kịp tư duy của tên nhóc này!
Ở trong ký túc xá quân đội được năm ngày, đến ngày nghỉ, Âu Dương Húc gấp không chờ nổi lái xe về nhà. Phòng ở cậu thích cậu đã mua xong, bây giờ cậu phải lợi dụng hai ngày nghỉ này đi mua đồ dùng và nội thất trong nhà.
Giường, sô pha, tủ quần áo, bàn trà, bồn cầu, lavabo, còn có nồi cơm điện, bếp điện từ... Quan trọng nhất là máy phát điện. Vì trong không gian không có điện, về sau mạt thế điện cũng sẽ bị cắt nên Âu Dương Húc mua một hơi hai mươi cái máy phát điện. Mười cái máy phát điện năng lượng mặt trời, mười cái máy phát điện bằng sức gió.
Đi dạo một ngày ở khu nội thất gia dụng đến tối, Âu Dương Húc mệt như chó mà về đến nhà.
"Tiểu Húc, con sao vậy, đánh nhau với người ta?" Tần Phương thấy con trai mặt mũi bầm dập người thì mệt mỏi lập tức chạy tới.
"Mẹ, con không có việc gì, ở trong quân đội cùng bọn họ so đấu không cẩn thận bị thương thôi."
Tên Ngô Hạo Thiên đáng chết, đã nói với anh ta 800 lần không được đánh mặt vậy mà anh ta vẫn không nghe, thật đáng ghét!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!