Chương 22: PHƯƠNG PHÁP HẠ SỐT VẬT LÝ

Ngày hôm sau, sáng sớm Âu Dương Húc vào làm, chuyện đầu tiên chính là kiểm tra phòng.

Nhìn thấy Ngô Hạo Thiên nằm ngủ trên giường bệnh cùng với hai tên gia hỏa một trái một phải đang ngáy ngủ, Âu Dương Húc trợn mắt, cũng không biết tối hôm qua có chuồn ra ngoài hay không.

Âu Dương Húc nhìn thấy Ngô Hạo Thiên mặt đỏ bất thường, cảm thấy có chút không thích hợp, lập tức duỗi tay về phía anh.

Vươn tay chưa kịp chạm vào anh, Ngô Hạo Thiên một tay đã bắt được bàn tay của Âu Dương Húc, đôi mắt nhắm nghiền lập tức mở ra.

"Buông tay!" Thấy người này cảnh giác tốt như vậy, Âu Dương Húc hừ cái xem thường.

Tên khốn, tay của anh là dây thép hay sao hả? Tay tôi muốn trật khớp rồi nè!

"Âu Dương quân y!" Ngô Hạo Thiên nhìn thấy người tới liền buông lỏng tay ra.

Âu Dương Húc nâng tay sờ sờ trán và đầu của anh. "Đo nhiệt độ một chút."

Ngô Hạo Thiên gật đầu nhận lấy nhiệt kế cậu đưa qua.

Năm phút sau, Âu Dương Húc trừng mắt nhìn con số trên nhiệt kế, sắc mặt đen thêm ba phần.

"Đã qua 24 giờ, sao còn sẽ phát sốt. Tối hôm qua có phải anh lại chạy ra ngoài có đúng không?" Âu Dương Húc nghi ngờ nhìn anh, nghiêm túc hỏi.

"A, cái kia, tôi....." Nghe cậu hỏi, Ngô Hạo Thiên nhíu mày.

Vừa thấy biểu tình trên mặt anh, lửa giận của Âu Dương Húc lập tức cháy ngập đầu.

"Đầu anh có bệnh phải không hả? Nếu anh không sợ chết như vậy thì anh chạy về bệnh viện quân khu làm cái gì? Anh trở về tự sinh tự diệt đi!"

Bị mắng xối xả vô đầu, Ngô Hạo Thiên nhíu mày. "Cánh quân số 18 chúng tôi là đại đội bài trừ m* t**. Buổi tối hôm trước và đêm qua đều có hành động của bọn buôn m* t**, tôi không thể vắng mặt!"

"Đúng vậy, m* t**, bắt bọn buôn m* t**, anh không thể vắng mặt, anh là đại đội trưởng mà ha? Là đầy tớ nhân dân tốt đúng không?"

Nghe giọng điệu quái đản châm chọc (QT là "âm dương quái khí") của cậu, Ngô Hạo Thiên mím môi. "Âu Dương quân y, tôi......"

"Được, tôi biết, tôi biết anh thật vĩ đại. Đừng nói xin lỗi. Anh không cần xin lỗi tôi, anh chỉ thực xin lỗi người dân nộp thuế, anh chỉ thực xin lỗi tài nguyên chữa bệnh của quốc gia, cộng thêm thực xin lỗi bản thân anh mà thôi." Âu Dương Húc lạnh giọng xoay người một chân đá vào ghế của Vương Quân.

"A, làm sao vậy, có bọn buôn m* t**?" Cảm giác được chấn động, Vương Quân bùm một tiếng đứng dậy.

"Đi lấy nước, muốn nước ấm, nhanh lên!" Âu Dương Húc lạnh giọng ra lệnh.

"Ờ, ờ!" Vương Quân gật đầu quay đầu đi lấy nước.

Động tĩnh lớn như vậy, Lưu Chí Siêu tự nhiên cũng tỉnh lại. "Âu Dương quân y, cậu đã tới rồi, xảy ra chuyện gì?"

"Đi lấy nước ấm, tìm khăn lông lại đây, cho đội trưởng Ngô của các anh hạ nhiệt độ." Âu Dương Húc lạnh giọng ra lệnh.

"Hạ nhiệt độ, lão đại sốt cao?" Lưu Chí Siêu nôn nóng hỏi.

"37.8 độ. Chưa sốt chết." Âu Dương Húc lười biếng trả lời.

"Ờ!" Lưu Chí Siêu xấu hổ vội vàng chạy đi lấy nước tìm khăn lông.

Không bao lâu sao, hai người một người bưng thau nước, một người cầm khăn lông về tới phòng bệnh.

"c** q**n áo anh ta ra, lau cánh tay và đùi của anh ta, ba phút một lần, lau đến khi nào hết sốt thì thôi." Âu Dương Húc đứng ở một bên nghiêm túc đem phương pháp nói cho hai người.

"Âu Dương quân y, chỉ lau mình thôi là được rồi hở? Hay là cậu chích một mũi được không?" Khăn lông vừa chạm vào cánh tay của Ngô Hạo Thiên, Lưu Chí Siêu cảm nhận được độ nóng của đội trưởng mình.

"Chích? Anh vui đùa gì vậy, tài nguyên quốc gia cũng không phải để cho loại người như anh ta lãng phí đâu." Âu Dương Húc xanh mặt lạnh giọng phản bác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!