Ngô Hạo Tĩnh đi rồi, bác ba và Ngô Hạo Duyệt cũng thu xếp rời khỏi Cảnh Thành. Dù sao, bọn họ cũng đã rời khỏi An Dật Thành hơn nửa tháng, cũng nên trở về.
Âu Dương Húc thấy bác ba đặc biệt chạy đến phòng tìm mình, cậu không khỏi cau mày.
"Bác ba, mời ngồi." Ngô Hạo Thiên đưa người đến sô pha.
"Hạo Thiên, Tiểu Húc, hôm nay bác đến đây là có một việc muốn nói với các con." Ngô Chấn Quốc hơi lo lắng nhìn chằm chằm Âu Dương Húc vẫn luôn im lặng nãy giờ. Trực giác nói cho ông biết, dường như Tiểu Húc đã đoán được mục đích ông đến đây.
"Đều là người một nhà, bác ba có chuyện gì cứ nói." Âu Dương Húc lên tiếng nói với Ngô Chấn Quốc ngồi đối diện mình.
"Tiểu Húc, ngày mai bác phải về An Dật Thành. Bác, bác muốn, bác muốn mang Phương Phương cùng về An Dật Thành. Không biết con có đồng ý không?" Ngô Chấn Quốc thăm dò hỏi.
"Bác muốn mang mẹ con đi?" Âu Dương Húc cau mày nhìn ông.
Trong khoảng thời gian này, bác ba rất gần gũi với mẹ, không phải Âu Dương Húc không biết. Nhưng mà, cậu cũng không cản trở, vì cậu nhận ra mẹ mình rất vui vẻ khi ở chung với người đàn ông này. Có điều, cậu không ngờ bác ba sẽ đột nhiên nói ra muốn dẫn mẹ cậu đi.
"Tiểu Húc, năm nay bác ba đã 46 tuổi, đã không còn trẻ. Mẹ của Tiểu Duyệt mất sớm, trước đây bác vẫn luôn lo lắng rằng nếu bác tái hôn thì sẽ không tốt cho Tiểu Duyệt. Bây giờ Tiểu Duyệt cũng đã trưởng thành, mà bác lại gặp được một người phụ nữ biết nóng lạnh biết thương yêu như Phương Phương. Cho nên, cho nên bác muốn, muốn kết hôn với mẹ của con, cùng bên nhau đến bạc đầu." Ngô Chấn Quốc nhìn vào mắt Âu Dương Húc, nói ra từng lời từng chữ vô cùng nghiêm túc.
Như lời ông nói, ông đã không còn trẻ, vì vậy ông không muốn bỏ lỡ người phụ nữ mà ông yêu!
"Ha ha ha, đây là chuyện tốt mà, mẹ vợ của con cũng đồng ý rồi chứ?" Ngô Hạo Thiên cười hỏi.
"Đúng vậy, Phương Phương cũng đồng ý gả cho bác, chỉ là không biết ý của Tiểu Húc nên mới kêu bác đến đây hỏi một tiếng."
Ngô Chấn Quốc rất rõ địa vị của Tiểu Húc trong lòng của Phương Phương, nếu Tiểu Húc không đồng ý chuyện này, sợ là dù Phương Phương có yêu mình đi nữa thì cũng sẽ không chịu đi cùng mình.
Vì thế, có thể cưới được Phương Phương hay không thì ý kiến của Tiểu Húc rất quan trọng!
"Tiểu Húc!" Ngô Hạo Thiên kéo tay cậu, đương nhiên anh cực kỳ đồng ý bác ba và mẹ vợ ở bên nhau.
Âu Dương Húc nhìn hai người đàn ông chờ cái gật đầu của mình, cậu chỉ có thể thở dài thật sâu.
"Bác ba, nếu từ góc độ của một người con mà nói, theo điều kiện của bác và thành ý này thì con không có lý do từ chối chuyện này, huống hồ mẹ con cũng tự nguyện nên con càng không có lý do phản đối. Nhưng nếu từ góc độ của một dị năng giả có thể đoán trước, thì con không thể đồng ý với bác, bởi vì bác không phải là người có năng lực nhất để có thể bảo vệ mẹ con!"
"Tiểu Húc, ý con là sao?" Ngô Chấn Quốc thấy Âu Dương Húc nghiêm túc thì cũng lập tức nghiêm túc lên.
Góc độ của dị năng giả có thể tiên đoán ư? Chẳng lẽ Tiểu Húc lại dự đoán được chuyện gì đó không tốt? Hơn nữa chuyện này có liên quan đến Phương Phương?
"Bây giờ đã mạt thế 5 tháng 16 ngày, mà vào mạt thế tháng thứ tám, mẹ của con Tần Phương sẽ gặp phải một kiếp nạn sinh tử. Nếu đến lúc đó mẹ không thể qua khỏi kiếp nạn này, có thể mẹ con sẽ phải chết. Bởi thế, dưới tình huống như vậy, con không muốn giao mẹ con cho ai khác, con muốn tự mình bảo vệ mẹ con." Âu Dương Húc rất nghiêm túc nói.
Nghe vậy, mặt Ngô Chấn Quốc trắng bệch: "Mẹ con có biết chuyện này không?"
"Mẹ con không biết, con cũng không muốn mẹ con biết."
Trong truyện gốc, Tần Phương vì bảo vệ con trai mình mà bị hai tên khốn Đổng Kiêu và Trịnh Hâm hại chết, nên hiện giờ Âu Dương Húc muốn bảo vệ bà cho tốt.
Cậu muốn tìm ra hai tên khốn đó rồi giết sạch trước mạt thế tháng thứ tám, thay đổi vận mệnh chết thảm của Tần Phương.
"Nếu như vậy, tại sao con không suy xét đến việc con và bác cùng nhau bảo vệ bà ấy?"
Âu Dương Húc nghe bác ba nói vậy thì khẽ cau mày.
"Tiểu Húc, bác biết, hiện giờ dị năng của bác mới vừa lên cấp hai, trong mắt con cấp bậc vẫn còn rất thấp. Nhưng trong tay bác có binh có súng, bác hoàn toàn có thể bảo vệ người phụ nữ bác yêu, không để bà ấy chịu thương tổn nào!"
Ngô Hạo Thiên thấy bác ba cương quyết như vậy, cũng gật đầu liên tục: "Đúng đó Tiểu Húc, thêm một người thì thêm một phần sức mạnh mà."
Ngô Hạo Thiên đã nói đến vậy, Âu Dương Húc mím môi.
"Như vậy đi bác ba, ngày mai bác với Tiểu Duyệt về An Dật Thành trước! Con với Hạo Thiên còn chút chuyện cần xử lý, chờ đến khi bọn con giải quyết xong thì sẽ dẫn mẹ con đến An Dật Thành tìm bác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!