Chương 150: CÁI CHẾT CỦA CHU CẨM ĐÀO

Hai ngày sau, nhà họ Sở.

"Không ngờ tên Âu Dương Húc lại có bản lĩnh như thế, ba dị năng giả đều chết trong tay cậu ta!" Đáy mắt Sở Bách Xuyên đầy sự oán độc.

Ông ta đã tiêu số tiền rất lớn mới vất vả thu mua ba tên dị năng giả để làm việc cho nhà họ Sở, kết quả cả ba đều bị Âu Dương Húc g**t ch*t không chừa một ai!

"Xem ra không nên coi thường tên Âu Dương Húc này." Sở Nguyệt có chút hối hận khi nhớ đến người này, nếu trước đây ở Hải Thành, thừa lúc cánh cậu ta chưa cứng giết luôn thì bây giờ không thể gây sóng gió gì rồi, quả nhiên là do cô ta quá nhân từ.

"Cũng may chúng ta không đi mời chào cậu ta, nghe nói Lý Vạn Niên cũng bị g**t ch*t, mặc dù không có chứng cứ chứng minh Âu Dương Húc và Ngô Hạo Thiên ra tay nhưng nhất định nhà họ Ngô không thoát khỏi liên quan đến chuyện này." Đến giờ, Trần Chính Đức vẫn còn sợ hãi khi nhắc lại.

May mà nghe cháu ngoại gái nói không đi tiếp xúc với Âu Dương Húc, nếu không thì hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.

Lý Vạn Niên đã chết, căn cứ nhà họ Lý lúc này vô cùng loạn, mấy tên nghị viên đều đang tranh giành quyền khống chế căn cứ.

"Có Ngô Hạo Thiên và Âu Dương Húc, nhà họ Ngô càng ngày càng khó đối phó." Sở Bách Xuyên thở dài.

"Yên tâm đi cha, con nhất định sẽ bảo vệ nhà họ Sở thật tốt!" Sở Nguyệt nghiêm túc nói.

"Ừ." Sở Bách Xuyên nhìn con gái, khẽ gật đầu.

Sau khi xong chuyện gián điệp, Âu Dương Húc tập trung vào việc dạy ba cô gái.

Mười ngày sau, cuối cùng ba cô gái cũng đã có thành tựu, chuyện này làm cho Âu Dương Húc vô cùng vui mừng.

"Đây là quà anh tặng cho các em sau khi học xong!" Âu Dương Húc lấy ba chiếc vali màu bạc đưa cho ba cô gái.

Mở vali, bên trong có năm bình mực phù văn sơ cấp, năm bình mực vẽ trận pháp sơ cấp, một cây bút vẽ phù chú, một cây bút vẽ trận pháp. Còn có một lọ mực vẽ phù văn cao cấp và một lọ mực vẽ trận pháp cao cấp, cùng với mười lọ nước Dược tuyền được đậy kín. Ba cô gái vui vẻ không sao tả xiết.

"Cám ơn anh dâu!" Tiểu Tĩnh ôm chiếc vali xách tay, là người đầu tiên nói cám ơn.

"Anh dâu, anh tốt quá!" Tiểu Văn và Tiểu Duyệt cũng vội vàng nói.

"Những thứ trong chiếc vali này cực kỳ vô cùng quan trọng. Vì vậy, anh hy vọng các em có thể bảo vệ tốt chiếc va li này, đừng cho bất cứ ai xem đồ vật trong đây, cũng đừng đánh mất chiếc vali này, biết không?"

"Dạ, anh dâu cứ yên tâm, em sẽ dùng cả mạng sống để bảo vệ chiếc va li này." Tiểu Tĩnh trịnh trọng đảm bảo.

"Dạ, em cũng vậy." Tiểu Văn chắc chắn nói.

"Dạ, em cũng thế." Tiểu Duyệt cũng phá lệ nghiêm túc.

"Ngoài ra chỗ này còn có ba lọ thuốc, là thuốc Tâm Nhãn. Sau khi uống loại thuốc này xong thì các em sẽ có Tâm Nhãn trong vòng 3km, có thể nhìn thấy tang thi và người thường trong vòng 3km, hơn nữa còn dễ dàng phân biệt được cấp bậc của các dị năng giả." Âu Dương Dúc nói xong liền lấy ra ba lọ thuốc đưa cho ba cô gái.

"Cám ơn anh dâu!" Nhận lọ thuốc trong tay, ba cô gái kích động lập tức uống ngay.

Sau khi uống thuốc, bỗng nhiên bọn họ cảm thấy tầm nhìn của mình rộng rãi hơn, xoay qua nhìn Âu Dương Húc có thể thấy rõ dị năng của cậu là cấp năm, chuyện này khiến ba cô gái rất vui mừng.

"Các em phải cố lên nhé, sau này, dị năng giả của ba căn cứ An Dật Thành, Phúc Thành và Cảnh Thành đều giao cho các em!"

"Anh dâu, anh mặc kệ Cảnh Thành luôn à?" Tiểu Văn hoang mang hỏi Âu Dương Húc.

"Ha ha ha, cô bé ngốc, anh không muốn cả đời ở quân bộ. Anh muốn đi theo Hạo Thiên giết tang thi, anh không muốn sơ hở một cái là anh em bị người khác cuỗm đi mất."

Nghe Âu Dương Húc nói thế, Tiểu Văn phì cười: "Thì ra anh dâu lo lắng anh em!"

"Đúng vậy, anh của em á, rất biết trêu hoa ghẹo nguyệt." Âu Dương Húc gật gù đáp.

Ba cô gái nghe vậy đều cười xòa.

"Tiểu Tĩnh, Tiểu Duyệt, nếu sau khi về có gặp vấn đề gì thì nhớ dùng cầu thủy tinh liên hệ anh nhé!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!