Chương 149: HÀNH ĐỘNG TRỪ GIAN

Nhà họ Ngô.

"Hạo Thiên, Tiểu Húc! Các con về rồi à? Tiểu Húc không sao chứ?" Thái Quyên là người lo lắng tiến lên hỏi thăm đầu tiên.

"Mẹ, bọn con không sao." Ngô Hạo Thiên đáp.

"Tiểu Húc, con đi đâu vậy, mẹ lo lắng gần chết!" Tần Phương chạy ra đón con mình, lo lắng hỏi.

"Mẹ, con không sao, có ông già kia muốn giết con, muốn con và Hạo Thiên chết." Âu Dương Húc trả lời.

"Không sao thì tốt rồi, chúng ta về nhà thôi." Tần Phương kéo tay con trai mình đi.

"Mẹ!" Âu Dương Húc giữ bà lại, không nhúc nhích.

"Sao nào, cậu ta mới giả mù sa mưa cứu con một lần thì con đã mềm lòng rồi à?" Thấy con trai mình không chịu đi, Tần Phương cau mày nói.

"Mẹ, thật ra mọi chuyện không phải như mẹ nghĩ, con và Hạo Thiên không hề giận nhau. Bọn con đã bàn với nhau có lý do chính đáng để mẹ dẫn con rời khỏi nhà họ Ngô, tất cả đều là một phần trong kế hoạch của con, mục đích là để diệt tận gốc tất cả gián điệp trong đoàn dị năng của nhà họ Ngô."

"Cái gì?" Tần Phương ngỡ ngàng nhìn con trai mình.

"Ngô Hạo Thiên đánh con là khổ nhục kế, sau đó con mới lợi dụng mẹ dẫn con rời khỏi nhà họ Ngô, mục đích là để đối phó với nhà họ Sở và nhà họ Lý. Lúc nãy, con và Hạo Thiên cũng đã giải quyết tên đầu sỏ của căn cứ nhà họ Lý rồi."

Nghe con trai nói xong, Tần Phương ngẩn người: "Nói như vậy, nghĩa là con đang lợi dụng mẹ, con vẫn luôn gạt mẹ có đúng không?"

"Xin lỗi mẹ, là con không tốt." Âu Dương Húc vội vàng nhận lỗi.

"Tiểu Húc, sao con có thể làm như vậy?" Tần Phương không thể tin nói.

"Xin lỗi mẹ, đây là chuyện tuyệt mật, hơn nữa con sợ mẹ lo lắng nên con mới không nói cho mẹ biết."

"Con, con là đang thật sự muốn tức chết mẹ có đúng không hả?" Tần Phương buồn bực nhìn con trai.

"Mẹ, con sai rồi, mẹ đừng giận con nhé!" Âu Dương Húc ôm bả vai mẹ mình dỗ dành.

"Cho dù là nhiệm vụ bí mật gì đi chăng nữa thì con cũng không nên gạt mẹ, con có biết mấy ngày nay không lúc nào mẹ ngủ yên, cả ngày đều nghĩ đến chuyện giữa con và Hạo Thiên đấy."

"Là con sai, con sợ nói cho mẹ biết mẹ sẽ lo lắng nên mới giấu đi."

"Haiz, hóa ra tất cả đều là sự hiểu lầm! Hạo Thiên con cũng vậy, sao lại không nói câu nào?" Thái Quyên lườm con trai mình.

"Chuyện này liên quan đến sự an toàn của Tiểu Húc nên con không thể nói cho ai khác."

"Hai cái đứa này, không biết nói các con thế nào nữa. Vì làm nhiệm vụ gì đó mà quậy cho gà bay chó sủa, còn làm người lớn trong nhà phải lo lắng, hai đứa các con không thấy quá đáng lắm à?" Thái Quyên không chịu bỏ qua.

"Xin lỗi mẹ, làm mẹ lo lắng rồi." Ngô Hạo Thiên nhận lỗi.

"Con đó!" Thái Quyên lại lườm anh một cái rồi xoay đầu nhìn Tần Phương.

"Bà sui, nếu mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thì bà cũng đừng giận hai đứa nhỏ nữa nhé."

"Aiz, hai đứa các con thật là!" Tần Phương khẽ thở dài, không còn giận nữa.

"Mẹ, con với Hạo Thiên đi quân bộ để bắt gián điệp, một lát sẽ về."

"Ừ, cẩn thận đấy."

"Dạ vâng." Âu Dương Húc cùng Ngô Hạo Thiên rời khỏi nhà họ Ngô.

Căn cứ nhà họ Ngô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!