Nhà họ Ngô.
Ngô Hạo Thiên ngồi trên sô pha chà lau cây súng của mình.
Mấy ngày nay Tiểu Húc ở bên ngoài làm anh không yên tâm, vì thế đã điều đại đội đặc chủng của anh đi đánh tang thi, còn anh thì vẫn ở trong căn cứ, chỉ sợ người yêu mình xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
"Ngô Hạo Thiên, cậu giấu con trai tôi ở đâu?" Tần Phương xông vào cửa lớn nhà họ Ngô, bà nổi giận đùng đùng chất vấn Ngô Hạo Thiên đang ngồi trên sô pha.
"Mẹ, Tiểu Húc có chuyện gì vậy?" Ngô Hạo Thiên thấy Tần Phương giận điên lên liền biết nhất định đã xảy ra chuyện.
"Cậu còn dám nói, nhất định là cậu, nhất định là cậu giấu con trai tôi đi rồi, nhất định là cậu bắt con trai tôi, giao Tiểu Húc ra đây ngay!" Tần Phương trừng Ngô Hạo Thiên buộc anh phải giao người.
"Tiểu Húc mất tích sao? Mất tích ở đâu?" Ngô Hạo Thiên gấp gáp dò hỏi.
"Cậu bớt giả mù sa mưa giả làm người tốt đi, chẳng lẽ không phải do cậu bắt nó đi à?" Tần Phượng tức giận hỏi.
"Bà sui à, bà về rồi sao?" Thái Quyên đi xuống lầu, ngạc nhiên khi thấy Tần Phương.
"Mẹ, mẹ chăm sóc mẹ vợ giúp con, Tiểu Húc mất tích rồi, con muốn đi tìm em ấy." Nói xong, Ngô Hạo Thiên xoay người bỏ đi.
"Ngô Hạo Thiên, cậu quay về cho tôi!" Tần Phương định đuổi theo nhưng bị Thái Quyên cản lại.
"Bà sui bà yên tâm, Hạo Thiên nó nhất định tìm được Tiểu Húc về!"
Nghe vậy, Tần Phương lạnh lùng nhìn Thái Quyên nhưng cũng không nói thêm gì nữa.
Tần Phương hiểu rõ, dù là Ngô Hạo Thiên bắt Tiểu Húc đi, hoặc Tiểu Húc xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì cũng chỉ có nhà họ Ngô mới có thể giúp được, vì vậy bà mới đi tìm Ngô Hạo Thiên.
Quán trà Như Ý.
Âu Dương Húc đi vào quán trà nhìn thấy người đàn ông trung niên đang ngồi nhàn nhã pha trà thì nhướng mày.
Ai cũng biết, hiện giờ người có đủ nước uống không còn nhiều, huống chi là uống trà, điều đó có nghĩa người đàn ông trung niên này có địa vị không hề đơn giản.
"Xin mời cậu Âu Dương ngồi." Lý Vạn Niên mỉm cười nhìn người trẻ tuổi đứng trước mặt mình.
"Ngài là..." Âu Dương Húc híp mắt nhìn người đàn ông đeo gọng kính bạc.
"Lý Vạn Niên!" Lý Vạn Niên tươi cười rồi rót cho Âu Dương Húc một tách trà đã pha xong.
"Ồ, hóa ra là nghị viên Lý." Âu Dương Húc tỏ ra rất kinh ngạc.
"Ha ha, đúng là tôi."
Âu Dương Húc nhấc tách trà lên rồi nhấp một ngụm: "Nghị viên Lý pha trà thật sự vừa thơm vừa ngon."
"Ha ha ha, cám ơn cậu Âu Dương đã khen, nghe nói gần đây cậu Âu Dương sống không tốt lắm, không biết có phải không?" Lý Vạn Niên cười nhẹ, quan tâm hỏi han.
"Gần như vậy, có chút không được như ý." Âu Dương Húc gật đầu.
"Nếu đã như vậy, không biết cậu Âu Dương có hứng thú đến căn cứ nhà họ Lý hay không?"
Đối với lời mời của Lý Vạn Niên, Âu Dương Húc mím môi: "Nghị viên Lý, tôi chỉ là một nhân vật nhỏ mà thôi, ngài là người quyền quý lại chủ động mời tôi như thế, làm tôi được cưng mà sợ đấy!"
"Hầy, cậu Âu Dương quá khiêm tốn rồi, người có nhiều dị năng như cậu chính là người tài khó có được, họ Lý tôi có thể uống trà cùng cậu cũng đã là vinh hạnh của họ Lý tôi rồi." Nói xong, vẻ tươi cười trên mặt của Lý Vạn Niên càng thêm nồng nhiệt.
"Hở, nghị viên Lý biết tôi là dị năng giả đa hệ à?"
Thân phận bên ngoài của Âu Dương Húc chính là dị năng giả phụ trợ, người biết Âu Dương Húc là dị năng giả đa hệ chỉ có người nhà họ Ngô và các dị năng giả trong đoàn dị năng nhà họ Ngô mà thôi, từ đó cho thấy, Âu Dương Húc có thể xác định trong đoàn dị năng giả nhà họ Ngô có gián điệp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!