"Diệp thiên sư, ngươi sẽ bại nhanh thôi……"
Lục Vĩ Yêu Hồ cười khanh khách, sáu đạo phân thân di chuyển càng ngày càng nhanh, yêu khí bùng nổ, trong nháy mắt đã đột phá kết giới của linh phù, khống chế ngược lại Diệp Thiếu Dương, phân thân tách sang hai bên, chân thân xuất hiện.
"Diệp thiên sư, ta muốn nhập thân ngươi."
Thân ảnh chợt loé lên rồi dán vào người hắn.
Diệp Thiếu Dương cảm thấy toàn thân mềm nhũn, thân thể bị Lục Vĩ Yêu Hồ xâm lấn, vội vàng cắn đầu lưỡi, phong bế tam đại quỷ huyệt, trong lòng niệm lên Khu ma chú, cố gắng đẩy Lục Vĩ Yêu Hồ ra.
Nhưng Lục Vĩ Yêu Hồ đã tiến vào một phần thân thể hắn, phong tỏa thân thể, khiến hắn không thể nào thi triển pháp thuật, sau đó cũng không vội vàng, từng chút mà xâm nhập vào thần thức của hắn.
Điểm tốt duy nhất chính là: toàn thân hắn bị yêu khí bao trùm, những con Hồ Tinh còn lại cùng thủy thi đều không thể lại gần.
Diệp Thiếu Dương tử thủ đạo tâm, không ngừng niệm Khu ma chú, đối kháng Lục Vĩ Yêu Hồ.
Nếu là pháp sư bình thường, thì đã bị đoạt xá chỉ trong nháy mắt.
Tuy là dù Diệp Thiếu Dương thần thức cường đại, sau khi bị trọng thương, cũng không thể đối kháng tu vi cường đại của Lục Vĩ Yêu Hồ, thân thể bị xâm nhập một chút…… "Chúng ta hai hợp làm một, Diệp thiên sư, ngươi có thấy hưng phấn không……"
Diệp Thiếu Dương biết Lục Vĩ Yêu Hồ muốn dùng ngôn ngữ nhiễu loạn thần trí của mình, im lặng không nói, đúng lúc này, một tiếng "Răng rắc"
giòn tan vang lên ở phía sau.
Tiếp theo là giọng Chu Tĩnh Như kêu gào thảm thiết, từ phía sau truyền đến.
"Chân ta bị đứt rồi, Thiếu Dương ca cứu ta! á! á!"
Diệp Thiếu Dương không thể quay đầu, dùng chút dư quang trên khoé mắt liếc qua đó, lập tức toàn thân run lên: Một con thủy thi đã cắn được chân Chu Tĩnh Như, không ngừng gặm nhấm, nhai xương cốt vang lên răng rắc, nửa cẳng chân đã bị nó nuốt vào bụng.
Diệp Thiếu Dương cảm thấy đầu óc của mình vang lên ong ong, toàn bộ thế giới trong nháy mắt sụp đổ.
Chưa từng nghĩ tới, sẽ xảy ra loại chuyện như thế này.
Quả thật là còn đáng sợ hơn nhiều so với tử vong.
Không sợ là người đã chết, mình cũng không phải không có cơ hội cứu sống, nhưng tình huống trước mắt này, Tĩnh Như sẽ tàn tật cả đời, đối với một thiếu nữ xinh đẹp như hoa mà nói, đây là một loại đả kích…… khiến cho người ta tuyệt vọng.
Chính Diệp Thiếu Dương cũng cảm thấy tuyệt vọng.
Bởi vì mình mà cô bị bắt tới đây, cũng chính vì mình không bảo vệ chu đáo, hiện tại khiến cô trở thành thế này, mình còn lý do gì mà sống sót…… Thua, lần này hoàn toàn thua rồi.
Tâm thần thất thủ trong nháy mắt, Lục Vĩ Yêu Hồ vội bắt lấy cơ hội, mà tiến công vào.
Trong nháy mắt đã chiếm được thân thể của Diệp Thiếu Dương, đâm thủng tam đại quỷ huyệt, yêu khí cường đại tập hợp tại bốn phía của tâm mạch, tầng tầng mà vây quanh.
"Chỉ cần ta đột phá được tâm mạch, Diệp thiên sư, ngươi xong đời rồi."
Thần trí thấy được vẻ mặt dữ tợn của Lục Vĩ Yêu Hồ, một ý niệm thanh tĩnh chợt loé lên trong lòng Diệp Thiếu Dương: Nếu mình muốn cứu mạng Tĩnh Như, ít nhất cũng phải chính tay giết được kẻ thù, lúc đó mới có thể chết được! Một cỗ phẫn nộ cực đại dâng lên trong lòng tự Diệp Thiếu Dương, hóa thành lệ khí, cuồn cuộn mà bắt đầu bùng nổ ra.
Đôi mắt trong sáng nháy mắt đã nhuốm màu đỏ như máu, lửa giận bị thiêu đốt lên.
Lệ khí cường đại, đến Diệp Thiếu Dương cũng không thể khống chế, Lục Vĩ Yêu Hồ càng không thể nào chống lại được.
"Không!"
Theo tiếng rống điên cuồng của Diệp Thiếu Dương, lệ khí phá tan sự trói buộc của yêu khí, đoạt lại quyền khống chế Kỳ kinh bát mạch, lập tức đánh bật Lục Vĩ Yêu Hồ ra khỏi thân thể.
Xoay người vung kiếm, trảm con thuỷ thi đang gặm nhấm chân Chu Tĩnh Như ra thành hai đoạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!