Chương 856: Sờ sờ chân cô

Tạ Vũ Tình cuống lên giữ chặt cô ta lại, một khi bị khiếu nại, cũng không phải chuyện đùa, mấu chốt là cô ta về kể lại với người khác, sẽ làm ảnh hưởng hình tượng cảnh sát.

"Kiều tiểu thư, chúng ta là cảnh sát, trong lúc phá án, sao có thể làm ra mấy chuyện đáng khinh như vậy, hắn làm vậy là có nguyên nhân, cô cho hắn cơ hội giải thích được không?"

Kiều Ân Kỳ do dự một hồi, đứng lại.

"Ngươi nói thật ra hết đi."

Tạ Vũ Tình nhìn Diệp Thiếu Dương nói, sự việc đã đến nước này, cũng không cách nào che giấu được nữa.

"Được rồi, ta cứ nói thẳng ra."

Diệp Thiếu Dương sắp xếp lại ngôn từ một chút, nhìn Kiểu Ân Kỳ nói: "Kỳ thật, những gì cảnh sát này vừa nói, là do Trương Tư Đức tự mình kể lại cho chúng ta biết."

Kiều Ân Kỳ sửng sốt, "Chẳng phải hắn đã chết rồi sao?"

"Thì chính là sau khi chết mới nói cho chúng ta biết, là quỷ hồn của hắn!"

"Hồ ngôn loạn ngữ!"

Kiều Ân Kỳ lập tức không có hứng thú tiếp tục nghe nữa, xoay người đi ra ngoài, "Ngươi không chỉ là lưu manh, còn bị bệnh tâm thần!"

Lần này Diệp Thiếu Dương tự mình đi tới ngăn cô ta lại, nói: "Muốn ta giải thích sao cô mới chịu tin?"

"Ngươi có bản lĩnh thì gọi quỷ hồn của hắn ra đi!"

Kiều Ân Kỳ thuận miệng nói cho có.

"Việc này làm không được, hắn đã vào Uổng Tử Thành, nhưng mà ta có thể dùng cách khác để chứng minh, cho ta thêm một phút thời gian."

Diệp Thiếu Dương chắp hai tay mà cầu xin, "Cầu xin cô, tuy ta chẳng phải người tốt gì, nhưng cũng không muốn mang cái thanh danh lưu manh này!"

Tạ Vũ Tình cũng đi tới khuyên can, cuối cùng cũng kéo Kiều Ân Kỳ quay lại chỗ ngồi, sau khi ngồi xuống, hai chân khép lại.

Diệp Thiếu Dương vô ngữ lắc đầu, lấy ra một lá linh phù, niệm Địa hỏa chú, linh phù tự động bốc cháy.

"Đây là Đạo thuật."

Kiều Ân Kỳ sửng sốt một chút, sau đó cười lạnh một tiếng: "Làm ảo thuật sao?"

Tạ Vũ Tình trừng mắt liếc Diệp Thiếu Dương một cái: "Đừng làm mấy trò nhỏ được không? Bắt một con quỷ ra đây đ!"

Diệp Thiếu Dương nhìn quanh trái phải, giữa lúc trời sáng trưng thế này, lấy đâu ra quỷ mà bắt? Chính là đang lúc khó xử, có một bóng người từ trong Âm Dương Kính bay ra, lơ lửng giữa không trung, nhìn Kiều Ân Kỳ khẽ mỉm cười, "Cô nương, ta chính là quỷ đây."

Thời khắc mấu chốt, Trần Lộ đã chui ra cứu nguy, nàng chỉ hiện thân trước mặt Kiều Ân Kỳ, người khác đều không thể nhìn thấy.

Diệp Thiếu Dương chu môi nhìn Trần Lộ nói, "Cô ta chính là quỷ, cam đoan không phải hàng giả."

Kiều Ân Kỳ ngây ngốc nhìn thân ảnh bay lượn giữa không trung, "Đây…… đây là ảo ảnh do dụng cụ khoa học nào đó tạo ra hay không?"

Trần Lộ tiến đến cúi người trước mặt cô ta, nhẹ nhàng thổi một hơi.

Kiều Ân Kỳ lập tức cảm thấy toàn thân lạnh thấu xương, run lên lập cập.

"Có muốn xem bộ dáng dọa người của ta không?"

Trần Lộ nói rồi, thò tay vào trong cổ họng, kéo đầu lưỡi ra ngoài, kéo dài đến tận ngực.

Đồng tử Kiều Ân Kỳ dần to ra, ngã vào trên ghế, ngất xỉu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!