Tạ Vũ Tình dẫn hắn chen vào hiện trường, cúi đầu nhìn thi thể, lập tức ghê tởm muốn nôn ra: Một nam nhân nằm trên mặt đất, đầu vỡ ra thành mấy mảnh, tứ chi cũng đứt gãy thành vài khúc, nhưng mà trên người lại không có máu chảy ra, nhìn qua khô quắt đỏ bừng.
"Trước giờ ta chưa từng thấy thi thể bị nát thành ra như vậy…… Nhìn qua cứ như cái hình nộm giả người ấy."
Tạ Vũ Tình tự mình lẩm bẩm, quay đầu lại nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: "Đây là hành thi sao?"
Diệp Thiếu Dương muốn đi tới xem thử, đột nhiên nhớ ra có rất nhiều người đang vây xung quanh mà nhìn, cũng không cần phải bại lộ thân phận, vì thế nói thầm với Tạ Vũ Tình vài câu.
Tạ Vũ Tình gật đầu, hai người liền đứng qua một bên chờ.
Thi thể mau chóng được cho vào túi bọc xác, đưa lên một chiếc xe taxi, chạy về Cục Cảnh Sát.
Tạ Vũ Tình lái xe đưa Diệp Thiếu Dương đi theo.
Trong phòng nghiệm thi, Diệp Thiếu Dương có thể quan sát thi thể gần hơn.
"Trên người không có thi khí hay quỷ khí, không phải hành thi."
Diệp Thiếu Dương lấy ra một lá Thí oan phù, dán lên khuôn mặt khô quắt của thi thể, đợi một hồi, Thí oan phù biến thành màu đỏ tươi.
Lập tức gật đầu, nói: "Quả nhiên là do yêu quái làm ra, nguyên nhân cái chết đích thực của người này, chính là bị yêu tinh hút khô tinh huyết, cho nên mới khô quắt như vậy, thân thể cũng cứng giòn như khúc củi khô."
Tạ Vũ Tình ngơ ngẩn, nói: "Theo kết quả điều tra của Cục Cảnh Sát, đại khái gia hoả này từ một tháng trước, đã bắt đầu trở nên gầy ốm, cả người thường hay hoảng sợ."
"Cái này có gì sai đâu? Bình thường tiểu yêu hút tinh huyết con người, không phải một ngày có thể hút khô được, cũng cần thời gian để tiêu hóa."
Diệp Thiếu Dương nói, "Người này làm nghề gì?"
"Vệ sinh cửa kính trên cao, thả dây thừng trèo xuống từ mái nhà giống như Spider man, vệ sinh mặt ngoài toà nhà cùng cửa kính, một tuần hai ba lần.
Cái chết của hắn, có liên quan gì đến Hồ Tinh hay không?"
"Hỏi chính hắn thì biết."
Nói xong, Diệp Thiếu Dương đi kéo rèm lại, dùng bút chu sa vẽ vòng định hồn trên mặt đất, trực tiếp cầm cánh tay người chết đặt vào trong vòng định hồn, tiếp theo hỏi Tạ Vũ Tình họ tên với sinh thần bát tự của người chết, viết lên trên lá phù, rồi dùng lửa nến thiêu rụi, sau đó rung Kinh hồn linh.
Tạ Vũ Tình cũng đã thấy qua nhiều lần nên không lạ gì, nên đứng đó chờ hồn phách xuất hiện.
"Trương Tư Đức, ba hồn bảy phách quy ngô đàn, Trương Tư Đức……"
Trong phòng bắt đầu nổi âm phong, thế nhưng qua một lúc vẫn không thấy phản ứng gì.
Diệp Thiếu Dương lắc đầu, ngừng làm phép, lấy từ ba lô ra một lọ nước tinh khiết, đổ vào trong chén sứ, bắt đầu vẽ phù lần nữa.
"Sao lại thế này?"
Tạ Vũ Tình hỏi.
"Tên này hồn phách đã xuống Âm Ty, hơn nữa đã vào Uổng Tử Thành, không tiện đi lên.
giờ thay đổi biện pháp."
Chỉ cần hồn phách vẫn còn, tất cả đều không thành vấn đề.
Diệp Thiếu Dương vẽ xong linh phù, niệm chú cầu khấn một phen, sau đó đốt cháy linh phù, ném vào trong chén sứ.
Linh phù gặp nước không tắt, mà lan ra thành một đoàn lửa, phiêu phù trên mặt nước.
Mặt nước dần dần tạo nên gợn sóng, một làn khói màu đen chậm rãi toát ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!