Chương 835: Phụ người sáu trăm năm

"Đã sớm…… kết thúc sao?"

Nghe lời nói của Kim Oánh kiên quyết vậy, Lâm Tam Sinh chợt bình tĩnh trở lại, thất hồn lạc phách, sắc mặt xám như tro tàn.

Kim Oánh thật lâu mới buông hắn ra, xoay người nói với Diệp Thiếu Dương: "Diệp tiên sinh, hãy làm ta tỉnh lại đi, điện thoại vừa rồi là bạn trai ta gọi, anh ấy muốn tới lấy chìa khoá căn hộ mới của chúng ta, sẽ tới đây nhanh thôi……"

Diệp Thiếu Dương nhìn Lâm Tam Sinh đang thất hồn lạc phách, lại đưa mắt sang nhìn Kim Oánh, nói: "Một khi hoàn hồn, cô sẽ quên hết những chuyện đang xảy ra, cũng sẽ quên mất hắn."

Kim Oánh vừa nghe, ánh mắt lộ vẻ không đành lòng, một lát sau, thở ra một hơi thật dài, "Có lẽ đây là kết cục tốt nhất."

Kết cục tốt nhất sao? Diệp Thiếu Dương gật đầu, nói: "Nếu cô đã quyết định, ta sẽ giúp cô hoàn hồn."

Kim Oánh một lần nữa đi đến trước mặt Lâm Tam Sinh, ôm lấy cổ hắn, trao một nụ hôn cuối cùng, thấp giọng nỉ non nói: "Ta nghĩ là muốn sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ huynh, nhưng mà như thế thì ta không thể sống lại cuộc sống trong quá khứ, hy vọng huynh có thể quên ta đi, để được hạnh phúc……"

Qua một hồi lâu, Kim Oánh rốt cuộc cũng buông Lâm Tam Sinh ra, cúi đầu chậm rãi đi về phía thân thể mình, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương đi tới, giơ lên một lá linh phù, thở dài, nói: "Bắt đầu rồi."

Kim Oánh quay đầu lại, dùng ánh mắt lưu luyến nhìn Lâm Tam Sinh, cố kìm nén nước mắt, khẽ mỉm cười.

Diệp Thiếu Dương hạ linh phù xuống, dán trên ót của Kim Oánh, hồn phách lập tức hóa thành làn khói, chui vào trong phù.

Diệp Thiếu Dương lấy bút chu sa, vẽ lên mặt trên mấy nét, câu dẫn hồn phách lên ấn ký, cũng chính là đoạn ký ức vừa xảy ra.

Tiếp theo dán linh phù dán lên mặt Kim Oánh, ngón giữa cong lại, ấn tấm phù dính lên ấn đường, nhẹ nhàng búng một cái, sau đó bóc xuống, thổi một hơi vào ấn đường của cô.

Kim Oánh từ từ tỉnh lại, vừa mở mắt đã thấy Diệp Thiếu Dương, sửng sốt nói "Diệp tiên sinh……"

"Ta thấy giống như là cô ngủ, nên mới qua nhìn xem sao lại thế này."

Diệp Thiếu Dương giả bộ nói xạo, nhưng trong lòng lại thở dài.

Kim Oánh dụi dụi mắt, "Đúng vậy, sao ta lại ngủ thế nhỉ, chẳng lẽ bị say do uống rượu vang đỏ mà say, cũng không thể nào."

"Không việc gì thì tốt rồi, tiếp tục ăn cơm đi."

Kim Oánh xin lỗi hai người, đúng lúc lúc này điện thoại lại vang lên, cô đứng dậy qua một bên nghe máy, sau đó mau chóng trở lại, ngại ngùng cười: "Xin lỗi, vừa rồi đã quên nói, bạn trai ta muốn tới lấy chìa khoá căn phòng tân hôn, đã đến dưới lầu, ta phải xuống đưa cho anh ấy."

Chu Tĩnh Như gật đầu.

Diệp Thiếu Dương nói: "Chờ một chút, cô gọi anh ấy lên đây.

Chúng ta cũng ăn xong rồi, vừa lúc có thể cùng nhau uống ly trà, sau đó rồi cùng đi."

Kim Oánh nói: "Việc này cũng không tiện lắm."

Chu Tĩnh Như hiểu ý Diệp Thiếu Dương: Nhìn thấy bạn trai của Kim Oánh, Lâm Tam Sinh nhất định sẽ rất khổ sở, nhưng có lẽ cũng đủ để cắt đứt hoàn toàn hy vọng của hắn đối với Kim Oánh, đây cũng là một liều thuốc mạnh, vì thế cũng ân chần khuyên..

Kim Oánh không tiện làm Chu Tĩnh Như mất mặt, vì thế đứng dậy gọi điện thoại, hơn nữa còn ra cửa thang máy để đón.

Lâm Tam Sinh vẫn như cũ, bộ dáng tuyệt vọng, thất hồn lạc phách.

Diệp Thiếu Dương đứng dậy, kéo hắn về phía mình, thở dài nói: "Ta biết, ngươi thực sự rất đau khổ, nhưng ngươi không được bộc phát, gây tổn thương phu thê bọn họ, bằng không ta sẽ không tha cho ngươi."

"Phu thê……"

Lâm Tam Sinh chua xót cười rộ lên.

Đợi một hồi, Kim Oánh dẫn theo một nam nhân sóng vai mà đi tới, hai người một quỷ, lập tức dồn ánh mắt lên người nam nhân này: Khoảng ba mươi tuổi, không phải rất tuấn tú, nhưng vóc dáng rất cao, xem tướng mạo cũng là người ôn hòa, tính tình thoải mái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!