Một lần nữa nhìn quanh mọi người, Diệp Thiếu Dương nói: "Nó nói nó đã ngủ mấy trăm năm, các người cảm thấy khả năng này có thể xảy ra sao?"
Tiểu Mã nhíu mày nói: "Sao lại không thể được?"
Diệp Thiếu Dương mắng to: "Lãnh Ngọc bị nó đánh vào tình cảm đồng tình nên mới lợi dụng được, còn hai người cũng như là đầu heo sao, đưa các người đến căn phòng tối mà thử ngủ một giấc xem, các người có biết mình đã ngủ bao lâu không?"
Tiểu Mã với Tứ Bảo nhất thời không có phản ứng, Nhuế Lãnh Ngọc tuy lạnh lùng nhưng rất thông minh, bỗng nhiên hiểu ra, trong miệng khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, ngẩn người mà nhìn tiểu quỷ kia, ánh mắt cũng biến thành lạnh lùng.
"Nếu ngươi vẫn luôn không có tỉnh lại…… sao ngươi biết được mình đã ngủ mấy trăm năm?"
Tiểu quỷ ngơ ngẩn, mấy người Tứ Bảo liền giật mình sửng sốt: Đạo lý này thật sự rất đơn giản, bất kể là người hay quỷ, một khi đã đi vào giấc ngủ, sẽ mất đi khái niệm về thời gian, đặc biệt là hôn mê, nếu mà bị gì ngoài ý muốn mà bất tỉnh nhân sự mấy ngày mấy đêm, sau khi tỉnh lại chỉ cảm thấy mình đã ngủ thật lâu, tuyệt đối không thể biết khoảng thời gian bất tỉnh kia.
Càng đừng nói ngủ say mấy trăm năm, còn có thể nhớ rõ thời gian đến như thế, điều này tuyệt đối không có khả năng.
Đạo lý này vốn dĩ rất đơn giản, chỉ là lúc trước mọi người tập trung chú ý đến câu chuyện tiểu quỷ kể lại, do đó đã bỏ qua logic phản biện đơn giản này.
"Ta……"
Tiểu quỷ còn muốn biện giải, Diệp Thiếu Dương hừ một tiếng, vẫy tay kêu Nhuế Lãnh Ngọc tới, "Nếu cô còn muốn nghe nó giảo biện, không bằng cô qua đây xem cái này."
Nhuế Lãnh Ngọc hồ nghi đi qua đó.
Diệp Thiếu Dương dùng tay chỉ chỉ Thất Tinh Long Tuyền Kiếm đang treo ở bên hông mình.
Bởi vì hôm nay sau lưng vác quá nhiều đồ vật, nên hắn đeo kiếm bên cạnh người.
Diệp Thiếu Dương một tay cầm vỏ kiếm, điều chỉnh vị trí một chút, rồi chỉ vào chuôi kiếm nói: "Cô xem ảnh phản chiếu đi!"
Trên chuôi Thất Tinh Long Tuyền Kiếm có khảm lên một viên đá quý màu xanh biếc, bóng loáng trơn nhẵn, có thể dùng như gương chiếu.
Sau khi Diệp Thiếu Dương điều chỉnh lại góc độ, Nhuế Lãnh Ngọc liếc mắt một cái liền thì thấy hình ảnh phản chiếu trên mặt đá quý là hình con tiểu quỷ đang giãy giụa trong Câu Hồn tác, chính là một con ác quỷ tóc tai rối bù, mặt mũi dữ tợn.
"Chuyện này……"
Nhuế Lãnh Ngọc ngơ ngẩn.
"Đây là Lục tùng thạch, có công năng thí oan, cũng giống như Âm Dương Kính, chiếu vào cái gì, bất kể là quỷ yêu hay tà linh, ảnh phản chiếu sẽ hiện ra chân thân của nó!"
Bởi có Âm Dương Kính trong người, nên Diệp Thiếu Dương ít khi sử dụng công năng này của Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, rốt cuộc lấy Âm Dương Kính ra tiện lợi hơn nhiều so với xem trên kiếm, hôm nay cũng do trùng hợp, sau khi hắn nghe tiểu quỷ kia kể lại, sinh ra hoài nghi, vì thế trong lúc nó đang nói chuyện, cúi đầu nhìn thoáng qua chuôi kiếm, sau đó, hết thảy đều rõ ràng cả.
Nhuế Lãnh Ngọc chậm rãi lắc đầu, liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, nói: "Thật là xin lỗi, ta đã hành động theo cảm tính."
"Hắc hắc, điều này chứng tỏ cô là một người có tình cảm."
Diệp Thiếu Dương trong lòng rất là cao hứng, hôm nay cuối cùng cũng nhìn được một mặt khác của nàng: thì ra ở bên ngoài vẻ mặt lạnh lùng băng giá, nàng cũng có một trái tim nhân hậu thiện lương, quá tốt, điều này quả thực quá tốt.
Diệp Thiếu Dương không hề chân chờ nữa, tay phải cầm Câu Hồn tác, miệng không ngừng niệm chú, Câu Hồn tác càng xiết càng chặt.
"Nghiệt chướng, còn không mau hiện ra chân thân!"
"A!"
Tiểu quỷ hét lên một tiếng thảm thiết, giọng nói trong trẻo dần trở nên thô ráp, hoá thành quái thanh nghe chói tai, vốn là hình thể bụ bẫm non nớt của bé trai lập tức bành trướng lên.
Trong nháy mắt, đã biến thành một con Dạ Xoa mặt mũi hung tợn, hai tay vung vẩy, ý đồ muốn trốn thoát khỏi Câu Hồn tác, nhưng cũng chỉ uổng phí công sức mà thôi.
"Tên đạo sĩ đánh chết, ta muốn giết chết ngươi! A...A!"
Ác quỷ hướng về phía Diệp Thiếu Dương gào rống lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!