Chương 796: Quái nhân trong quan tài

Xuyên qua con đường cổng vòm, mọi người đến một không gian thật lớn, ở dưới ánh sáng của pháo sáng, có thể thấy đây là một đại điện khung đỉnh, có mười chiếc cột bằng cẩm thạch trắng cao chót vót đến tận khung đỉnh, bề mặt được trạm rồng khắc phượng, sống động như thật.

Ba bức tường đá, chia tách toàn bộ đại điện ra làm ba phần đều nhau, chính giữa mỗi phần là một cái ao hình chữ nhật, ven ao lấm tấm màu đỏ sậm, không biết có phải là máu thật hay không.

"Đây là Tế điện!"

Tứ Bảo trầm giọng nói, chỉ từng cái trong ba cái ao, nói: "Đó là Huyết Trì, Cốt Trì, Nhục Trì."

Nói rồi tùy tiện chọn một đường, đi đến bên cạnh ao, cúi đầu nhìn xuống, bên trong xương trắng chồng chất không tài nào đếm hết được, tuy nhiên bảo tồn rất hoàn chỉnh, chủ yếu là xương của gia súc cỡ lớn như lợn, ngựa, trâu linh tinh, còn có một số xương gà, cũng không thiếu xương người, bất quá nhìn qua dáng người không cao, hẳn không phải là người trưởng thành.

"Những thứ này đều dùng để tuẫn táng, tứ cầm tứ thú, mỗi loại bốn mươi bốn con, còn có hai mươi đồng nam đồng nữ…… Đây là quy cách an táng Đế Vương."

Tứ Bảo ảm đạm nói.

"Vì sao phải làm như vậy?!"

Tiểu Mã cắn răng giận dữ nói.

"Chôn vào cùng rồi sau đó lấy máu luyện hồn, dùng để tăng thêm sát khí trong mộ thất, thi thể hấp thu sát khí, có thể khiến cho xác chết trường tồn không thối rữa."

Tứ Bảo bất đắc dĩ nhún nhún vai, "Cổ nhân đều muốn cho thi thể của mình tồn tại vĩnh viễn, ta cũng không biết đây là loại tâm lý gì, nước ngoài cũng giống như vậy, xác ướp chính là một ví dụ."

Tiểu Mã hừ lạnh một tiếng, nói: "Nếu vì như thế mà giết chết nhiều người sống như vậy, nhất là đồng nam đồng nữ, không phải quá tàn nhẫn sao?"

"Sinh mạng của những người này trong mắt Quân vương, bất quá cũng chỉ giống như cỏ rác mà thôi."

Tứ Bảo thở dài.

Đúng lúc này, trong đại điện yên tĩnh trống trải đột nhiên vang lên tiếng khóc, quanh quẩn trong đại điện trống trải này, nghe đến sởn tóc gáy.

Mọi người theo tiếng khóc nhìn lại, phát hiện trên khung đỉnh của mái vòm có vô số bóng người đang bay lượn, gần như trong suốt, ở trên không trung mà không ngừng lượn lờ, chầm chậm sà xuống, đều là đồng nam đồng nữ ăn mặc cổ trang, cả người toàn là máu, che mặt khóc lóc, chậm rãi bay đến chỗ mấy người đang đứng.

Diệp Thiếu Dương nhìn kỹ tình huống, nói: "Không cần sợ, không phải là quỷ, hồn phách bọn chúng đã sớm bị luyện hóa, đây chỉ là một sợi nguyên thần của người chết biến thành, quá phân nửa là do nơi này âm khí quá nặng, không gian lại bị phong bế, cho nên không tan đi được, chúng nó không thể tổn thương con người."

Những nguyên thần quỷ ảnh này bay đến trước mặt mọi người, nhe nanh trợn mắt, lộ ra các kiểu hình dạng thống khổ, khóc thút thít không ngừng.

Tuy biết rõ nguyên thần không đả thương người, nhưng bị nhiều quỷ ảnh như vậy đang vây quanh, quả thật là có chút không thoải mái.

Diệp Thiếu Dương vung Câu Hồn tác quét ngang qua, đánh tan đám quỷ ảnh bao vây.

"Quá tàn nhẫn"

Tiểu Mã nói.

"Bọn chúng chỉ là nguyên thần chưa có hóa đi, ngửi được dương khí trên người chúng ta, theo bản năng tụ tập lại đây, chúng nói không có ý thức."

Diệp Thiếu Dương đánh tan mấy quỷ ảnh trước mặt, xoay người đi đến bên cạnh cái ao nằm ở chính giữa.

Tứ Bảo nói không sai, đây là một cái Huyết Trì, nhưng đã trải qua mấy trăm năm, bên trong đã không còn máu, chỉ thấy đáy ao cùng bốn vách tường đen thui một mảng, vừa thấy đã biết nơi này từng chứa đầy máu.

Thở dài, Diệp Thiếu Dương đi đến trước cái ao thứ ba, cúi người nhìn xuống, giật mình chấn động, nơi này không phải Nhục Trì, mà ở giữa có đặt một cái quan tài, chiếu đèn trên đầu vào đó, quan tài phản xạ ánh sáng kim loại.

"Đây không phải Nhục Trì sao, thế nào lại có quan tài?"

Diệp Thiếu Dương chiếu đèn kiểm tra xung quanh, thấy cũng không có gì nguy hiểm, vì thế nhảy xuống, Tứ Bảo cũng nhảy theo hắn, vây quanh quan tài quan sát.

Quan tài được chế tạo từ đồng thau, tạo hình hoa mỹ, mặt trên khắc đầy phù điêu trang trí, cũng không có manh mối nào.

Tứ Bảo ghé sát tai vào quan tài, nhẹ nhàng gõ gõ mấy cái, vốn định kiểm tra xem bên trong trống rỗng hay có gì, kết quả đột nhiên một tiếng phịch từ bên trong đánh ra, hai người thất kinh, vội vàng lui về phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!