Diệp Thiếu Dương trực tiếp dùng Diệt Linh Đinh chọc vào đầu nó, giết chết cương thi.
Lão Quách nhặt một mảnh nhỏ mũ giáp từ dưới đất lên, tìm cục đá khẽ đập nhẹ một cái, lập tức nát vụn, hưng phấn nói: "Muối tinh dùng tốt thật, sau khi đồng sắt bị rỉ, khôi giáp chớp mắt đã mục nát không chịu nổi một kích!"
Tứ Bảo nói: "Cho nên chúng ta cần phải có một người phun nước, một người công kích sao?"
Lâm Tam Sinh đi lên, nói: "Bổn quân sư chỉ các người một kế, các người có thể tìm cách phun nước muối vào chỗ khớp xương hai chân của cương thi, sau khi đồng giáp bị rỉ sắt, lập tức sẽ cứng đờ, muốn chạy cũng chạy không được, tuỳ các người xử lý"
Mọi người gật đầu, cảm thấy biện pháp này dùng tốt.
Lão Quách lại làm thêm một chén nước muối, đi tới trước con Đồng Giáp Thi tưới xuống, sau đó giết chết.
Tiếp theo mọi người cùng nhau kéo nó ra ngoài, kiểm tra phía dưới xác thật đã không còn con nào nữa.
Diệp Thiếu Dương thở dài một hơi, vỗ vỗ tay, bảo Lão Quách ở lại thanh lý nơi này.
"Vất vả như vậy, không có tiền ta không làm."
Lão Quách chìa tay ra.
Tứ Bảo vỗ vỗ vai hắn, nói, "Ngươi là bộ trưởng hậu cần của liên minh kiêm lao công quét dọn, ngươi không làm ai làm?"
Lão Quách trừng mắt, "Đừng lấy tổ chức mà ép ta, dù ngươi có là WTO, không có tiền cũng đừng nghĩ bảo ta làm việc!"
"Ngươi đã có tuổi rồi, có chút giác ngộ được không, đừng đụng cái là nói tiền chứ."
Tứ Bảo sờ sờ cái đầu trọc, "WTO là cái gì?"
"Cục điều tra liên bang Mỹ, tên gọi tắt là WTO."
Lão Quách giải thích, "Không có văn hóa thật đáng sợ."
Tứ Bảo nói: "À, tri thức nhiều nhỉ."
Tiểu Mã phì cười, "Cả hai người đều là một đôi thiếu văn hóa, Cục điều tra liên bang Mỹ là FBI, thì có liên quan gì đến Tổ chức Thương mại Thế giới hả!"
Mặt Lão Quách mặt già đỏ bừng lên.
Mấy người Diệp Thiếu Dương cười lớn lên, để lại Lão Quách đang ủy khuất, mà nghênh ngang rời đi.
Đi ra khỏi U linh lộ, Tạ Vũ Tình cùng Chu Tĩnh Như tới chào đón mọi người, trong lòng tràn đầy vui mừng.
Thế nhưng mà cả đám xử nam vừa nhìn thấy bọn họ, biểu tình liền hoàn toàn quái lạ, cả đám trợn tròn mắt nghẹn họng nhìn trân trối, đặc biệt là khi nhìn đến Qua Qua đang vác quỷ đao, vẻ mặt lạnh lùng, đặc biệt là Tiểu Mã miệng ngậm điếu thuốc, đang vác Toái Hồn Trượng, biểu tình vô cùng phức tạp.
Mấy người này, đều đi bắt quỷ? Bởi khoảng cách khá xa, nơi bọn họ đứng ở địa thế cũng thấp, những chuyện phát sinh sau này, bọn họ không được nhìn rõ, chỉ nhìn thấy quỷ ảnh bay lượn, nghe được từng tiếng kêu gào quái dị, sau đó ….. mọi việc đã kết thúc.
"Các người đi trước đi, ta phải ở lại dặn dò bọn họ bảo mật thông tin, rồi thuận tiện điều tra một chút, xem trên người họ có di động gì đó hay không."
Tạ Vũ Tình lại chỉ vào mấy người đang nằm hôn mê trên mặt đất, hỏi, "Những người này làm sao bây giờ?"
"Chuyện nhỏ, giao cho Lão Quách, chúng ta về khách sạn trước gọi đồ ăn, lát nữa các ngươi cũng mau đi xuống ăn cơm."
Giải quyết xong hoàn toàn vấn đề trên U linh lộ, tâm tình của Diệp Thiếu Dương cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Trên đường xuống núi, quay đầu lại nhìn mọi người, đột nhiên sinh ra khí thế hào hùng: "Liên minh bắt quỷ lại một lần nữa chiến thắng trở về!"
Qua Qua vung vẩy quỷ đao: "Uy vũ!"
Tiểu Mã giơ Toái Hồn Trượng hô: "Thiên thu vạn đại, nhất thống tam giới!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!