Chu Tĩnh Như che miệng cười, "Ta mới vừa mới tắm xong, chưa kịp thay quần áo, ngươi không cần để ý."
Diệp Thiếu Dương đành phải đi vào.
"Thiếu Dương ca, tìm ta có việc gì?"
"Không... không có việc gì, tìm cô tâm sự chút thôi."
Chu Tĩnh Như ánh mắt sáng lên, kéo hắn đến bên giường ngồi xuống, mỉm cười hỏi: "Muốn nói chuyện gì?"
"Có chuyện này, ta muốn thương lượng với cô một chút……"
Diệp Thiếu Dương nói nghi vấn của mình về Vương Bình cho cô nghe.
Chu Tĩnh Như vốn cho rằng hắn muốn trò chuyện riêng với mình, kết quả nghe hắn nói đến Vương Bình, trong lòng có chút mất mát, bất quá sau khi nghe hắn nói xong, cả người liền ngẩn ngơ, thất thần nhìn hắn: "Ngươi …… xác định không?"
"Khẳng định."
Diệp Thiếu Dương gật đầu nói, "Cho nên ta mới đến hỏi cô chút việc liên quan tới Vương Bình, dẫu sao thì cô cũng quen với cô ta hơn."
Chu Tĩnh Như một lúc mới hồi phục tinh thần lại, lẩm bẩm nói: "Sao lại như vậy, cô ấy…… Vì sao lại muốn làm như vậy chứ?"
Diệp Thiếu Dương khoanh hai tay lại, "Nếu ta biết thì còn tới tìm cô làm gì, ta chính là muốn biết thêm chi tiết về Vương Bình, muốn phân tích một chút, rốt cuộc ta cũng không thể trực tiếp đi hỏi cô ta."
"Ta cùng cô ta quen biết cũng không lâu, chính là sau khi cô ấy tới công ty chúng ta làm việc mới có tiếp xúc, ta cảm thấy cô ấy cũng không tồi, nên cũng có gặp gỡ vài lần, nhưng đối với cuộc sống riêng của cô ấy, ta cũng không rõ lắm."
Dừng lại một chút, thở dài nói: "Thật không thể nghĩ tới, ở trong chúng ta dĩ nhiên lại có nội gian……Lúc trước ta thật không nên giới thiệu cô ấy cho ngươi biết.
Hiện tại lại còn bên nhau với Tiểu Mã.
Thiếu Dương ca, ta thấy ngươi nên đối mặt mà chấn vấn cô ta, làm cô ta nói ra chân tướng."
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm nói: "Chuyện chính là ta không muốn làm Tiểu Mã thương tâm."
Chu Tĩnh Như nói: "Thì chính là vì Tiểu Mã, nên mới càng phải làm cho rõ ràng, nếu cô ta là loại người này, tương lai khẳng định sẽ làm tổn thương đến Tiểu Mã ….
Nhân lúc bọn họ còn chưa ở bên nhau, để cho hắn có thể tỉnh lại."
Câu nói này đã thức tỉnh Diệp Thiếu Dương, liền gật đầu nói: "Nghe cô vậy."
Chu Tĩnh Như nói: "Dưới lầu trong nhà hàng có chỗ uống trà, huynh có thể lấy cớ hẹn bọn họ xuống uống chút gì đó."
Diệp Thiếu Dương nghe theo cô, gọi điện thoại cho Tiểu Mã, đúng lúc hắn cũng đang ở bên Vương Bình, vì thế hẹn bọn họ xuống uống nước, Tiểu Mã hỏi ý Vương Bình một chút, rồi vui vẻ đồng ý.
"Được rồi, đợi ta thay quần áo xong, rồi cùng nhau xuống."
Chu Tĩnh Như nói xong liền đến bên giường tìm quần áo, trong đầu còn đang suy nghĩ về chuyện của Vương Bình, miệng lẩm bẩm nói: "Vương Bình, thật là không thể nghĩ tới, cô ta vì sao lại làm như vậy?"
Theo bản năng cởi khăn tắm, đi lấy quần áo.
Diệp Thiếu Dương đầu óc đang suy nghĩ lát nữa đi gặp Tiểu Mã sẽ nói thế nào, căn bản không nghe được Chu Tĩnh Như nói câu đó, sau một hồi cân nhắc cũng tính ra nên nói cái gì, rồi quay lại nói: "Ta biết phải nói thế nào rồi."
"Nói thế nào?"
Chu Tĩnh Như vừa mặc quần áo vừa thuận miệng trả lời, chờ nửa ngày không thấy đáp lại, liền quay đầu, thì thấy Diệp Thiếu Dương đang há to miệng, đỏ mặt tía tai nhìn chằm chằm vào mình.
"Ngươi làm gì mà nhìn ta như vậy?"
Chu Tĩnh Như có chút sửng sốt, phục hồi lại tinh thần, nhìn xuống người mình…… Lập tức hét "A"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!