Ánh mắt lướt qua những cây gậy dài được vót thành mâu, Diệp Thiếu Dương nghĩ đến gì đó, hỏi: "Mấy cái này từ đâu ra?"
"Trong trường học có mấy cây đào, ban ngày ta đi chặt về gia công, vạn nhất ở đây có đụng độ cương thi, đây là pháp khí duy nhất."
Dương Tư Linh thở dài, "Đáng tiếc linh lực quá yếu, chỉ có thể dùng để đối phó cương thi bình thường"
Diệp Thiếu Dương nhìn mấy trường mâu này, đột nhiên nghĩ ra một biện pháp, nói: "Tại sao lại không vẽ một ít đạo văn lên đó, có thể đề cao linh lực."
Dương Tư Linh nói: "Thứ nhất, ta coi như là đệ tử Phật gia, không biết đạo văn, thứ hai…… không có chu sa gì đó."
Diệp Thiếu Dương nói: "Thứ nhất, ta là đạo sĩ, thứ hai, đạo văn không phải chỉ có chu sa mới có thể vẽ, dùng đất sét cùng nhọ nồi cũng có thể thay thế được."
"Đất sét …..
Nơi này hình như không có nhà ngói, nhọ nồi thì có, ở đây có nhà ăn, tuy không có ai dùng, nhưng nồi cũng có đó."
Dương Tư Linh nhíu mày, "Làm như vậy có được không, chẳng lẽ ngươi là thiên sư..."
"Ta chính là Thiên sư."
Diệp Thiếu Dương quay đầu lại, nhìn cô, nói một cách kiên định, "Đã có lối ra, thì nhất định sẽ ra được, biện pháp là do người nghĩ ra."
Dương Tư Linh ngây người nhìn hắn, hai mắt dần sáng lên, "Được, ta sẽ giúp ngươi, cùng nhau đi ra ngoài!"
Dương Tư Linh đi tới trước cửa sổ, nhìn ra ngoài, nói: "Nhưng tối hôm nay thì không được, cương thi bên ngoài đều đã hoạt động, nếu chúng ta đi ra, bọn chúng sẽ lập tức ngửi được hơi người."
Diệp Thiếu Dương đi tới bên cạnh nàng, nhìn ra bên ngoài, cửa sổ đối diện sân thể dục, lúc này sắc trời đã tối đen, ánh trăng phát ra, chiếu vào trên sân thể dục, có thể thấy mười mấy bóng đen, lảo đảo lắc lư đi lại trên sân thể dục, đi về phía hoa viên đối diện.
"Chúng nó đang làm gì vậy?"
Diệp Thiếu Dương tò mò hỏi.
"Tới hoa viên bắt chuột,"
Dương Tư Linh nói, "Chuột thì thường không bắt được, còn có một ít dơi."
Diệp Thiếu Dương vô ngữ, cương thi bị buộc phải uống máu chuột với máu dơi, cũng đủ thảm mà.
"Có thể nói cho ta biết thêm tình huống không?"
"Có thể, bất quá ngươi để ta yên lặng một chút."
Dương Tư Linh quay lại trước giường, ngồi xuống, hai tay che mặt, vùi đầu trầm mặc một hồi lâu, rồi sau đó lau đi nước mắt, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương cười khổ, nói: "Không có gì đâu!"
Diệp Thiếu Dương gật đầu, nói: "Cô rất kiên cường.""
Ngươi có hay không cảm thấy ta máu lạnh?"
"Không có, thân là pháp sư, đối với sinh tử, vốn dĩ so với người thường thì dễ chấp nhận hơn nhiều, biết rõ chết không phải là kết thúc, hơn nữa…… hồn phách của hắn cũng đã nhập Luân hồi đạo, cô cũng chẳng còn vướng bận gì nữa."
"Nhưng mà dù sao cũng vẫn không thấy được."
Dương Tư Linh thở dài thật sâu.
"Kỳ thật ta cũng không quá bi thương, rất đơn giản, bởi vì…… ta cũng đã chết trước rồi, hai chúng ta chú định là đã không thể ở bên nhau nữa rồi, sau khi ta chết, lúc vừa tới nơi đây, ta cũng đã khóc mấy ngày, hiện tại biết huynh ấy đã chết, ta ngược lại thấy cảm thấy bình thường.
Bởi huynh ấy đã luân hồi rồi, bắt đầu một cuộc sống mới, sẽ không vì cái chết của ta mà tiếp tục đau khổ……"
Những lời nàng nói, khiến trong lòng Diệp Thiếu Dương rất xúc động, quay đầu nhìn ánh trăng quen thuộc bên ngoài cửa sổ, thở dài nói: "Cho nên nhất định ta phải quay về, bằng không sẽ có rất nhiều người đau khổ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!