Ở trên xe, Diệp Thiếu Dương trong lòng tràn đầy vui sướng, chuyển từng vật dụng của mình từ ba lô leo núi cũ sang ba lô màu đen mới, cái ba lô mới này trông không lớn lắm, nhưng bên trong lại không nhỏ chút nào, Diệp Thiếu Dương nhét hết pháp khí vào, sau đó cố gắng ghi nhớ vị trí từng vật, tránh cho trong lúc làm phép đừng có lấy ra nhầm, nếu không thì vui lớn rồi.
Tiểu Mã cúi đầu nhìn ngoại hình đen thui của bao da, khen: "Lúc trước ta nói cái túi của ngươi là hộp bách bảo, hiện tại thì có thật rồi."
Diệp Thiếu Dương trong lòng cũng rất đắc ý.
Tại một nhà hàng kiểu Tây sang trọng, Diệp Thiếu Dương gặp lại Chu Tĩnh Như.
Tuy là mới gặp cách đây không lâu, nhưng vì mình quá bận rộn, một ngày dường như dài mấy ngày, cho nên khi hai người gặp mặt, Diệp Thiếu Dương có cảm giác dường như đã lâu ngày không gặp lại.
Chu Tĩnh Như nhìn chằm chằm vào cái túi trên vai Diệp Thiếu Dương, hỏi: "Đây là cái túi kia à, lão Quách mới vừa gọi cho ta, nói huynh đã nhận túi rồi, rất hài lòng."
Diệp Thiếu Dương ngượng ngùng cười cười, "Nghĩ thế nào mà lại làm ba lô cho ta?"
"Ta muốn tặng quà cho huynh, lại không biết huynh thiếu cái gì, đột nhiên nghĩ đến cái này, huynh thích là được."
Chu Tĩnh Như gọi đồ ăn, ba người vừa ăn vừa nói chuyện, nàng liền hỏi thăm hành động của hắn, Diệp Thiếu Dương liền đơn giản nói qua một lần sự việc mình đã gặp ở Học viện Y khoa.
Chu Tĩnh Như nghe xong, cũng không tỏ vẻ phản đối hay hứng thú nào với chuyện này, mà chỉ liên tục dặn dò Diệp Thiếu Dương phải cẩn thận, "Mặc kệ đám người đó thế nào, ta chỉ cần chính bản thân huynh, nhất định không thể có chuyện, nếu ta có thể giúp đỡ việc gì, nhất định phải tới tìm ta."
Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, Chu Tĩnh Như nói vậy, làm hắn cảm thấy trong lòng cảm thấy ấm áp, cười cười nói: "Ta thật sự là đang muốn tìm cô hỗ trợ."
Tiếp theo liền nói ra yêu cầu hỗ trợ chuyện kia với nàng.
Chu Tĩnh Như nghe xong, có chút khó xử nói: "Nếu là người khác thì còn dễ làm, phú thương ở tỉnh Giang Nam, thật không có mấy ai không nể mặt mũi cha ta, nhưng mà Ngô Nhạc Ý này…… cũng tương đối già rồi, đã sớm không còn lăn lộn trên thương trường, ngày thường ở nhà chơi hoa, đóng cửa từ chối tiếp khách, cho dù đến cả lãnh đạo hàng đầu Cương Thành muốn gặp ông ta xem chừng cũng thật khó khăn"
Diệp Thiếu Dương nhíu mày nói: "Không còn cách nào khác sao?"
Chu Tĩnh Như nghĩ một hồi, nói: "Cha ta đúng là có qua lại với ông ta, bởi vì bọn họ đều thích đồ cổ thi họa gì đó, nếu cha ta mở miệng hẹn gặp, ông ta cũng sẽ không cự tuyệt, rốt cuộc nhà bọn họ cũng có rất nhiều sinh ý có liên quan đến nhà ta, nhưng thật ra cũng có thể tìm một cái cớ nào đó……"
" Ví như muốn tặng ông ta một bức thư hoạ nào đó"
"Uhm, để ta về tìm xem, mua một bức tranh chữ không tồi."
"Hết bao nhiêu tiền, cứ tính cho ta."
"Có thể khiến Ngô Nhạc Ý hơi liếc mắt, như thế nào cũng phải cỡ mười vạn trở lên.
Cái này ta không rành lắm, nhưng dù sao huynh cũng không cần phải lo, cứ giao cho ta."
Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn nhìn nàng, mười vạn đồng…… nghĩ chỉ là tặng để làm quen ra mắt mà thôi, không ngờ chỉ vậy mà gần bằng cả gia sản của mình "Việc này thật đúng là……còn không bằng để ta vẽ cho ông ta một bức."
Chu Tĩnh Như cười nói: "Nếu huynh mà vẽ, thì chuyện này đúng là dễ làm hơn."
Vốn chỉ thuận miệng nói một câu, nhưng vừa nói xong, bỗng nhiên nàng nghĩ đến thứ gì, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, Diệp Thiếu Dương cũng dùng ánh mắt tương tự nhìn nàng, hai người lập tức hiểu ra, bọn họ đang cùng nghĩ tới một việc.
"Chuyện này…… Có thể được không?"
Diệp Thiếu Dương do dự nói.
"Có thể được đó, cha ta cũng nói chữ huynh viết rất đẹp, hoàn toàn không thành vấn đề, hơn nữa ta cũng có lý do đưa huynh tới đó."
Diệp Thiếu Dương tuy trong lòng không nắm chắc, nhưng mà nghĩ nếu không làm vậy, sẽ phải trả hơn mười vạn đồng, cho dù là tiền của ai, mình nhất định sẽ đau lòng đến chết, vì thế lập tức gật đầu đồng ý.
"Đúng rồi, chờ đến khi gặp được lão gia hỏa kia, có khả năng ta sẽ ngả bài cùng ông ta, không tránh khỏi đắc tội, đến lúc đó cô cứ mắng ta vài câu, ra vẻ cô đã nhìn lầm người, không có giao tình quá sâu với ta, miễn cho ông ta ghi hận cô là được."
Chu Tĩnh Như nhìn hắn cười rộ lên, "Huynh nghĩ nhiều như vậy làm gì, chỉ cần huynh cảm thấy làm đúng, ta nhất định sẽ ủng hộ huynh, chỉ có hy sinh chút xíu, thì đã làm sao."
Diệp Thiếu Dương trong lòng lại cảm động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!