Tạ Vũ Tình nghe hắn nói vậy, vội vàng hỏi: "Vậy ngươi đem chúng nó giết chết hết, không phải là xong à?"
"Cô nói nghe nhẹ nhàng nhỉ, đám quỷ ruồi này nhìn qua thì giống như đang bám lên thân người, nhưng thực ra là tứ chi cùng miệng của chúng đều bám chặt vào mặt ngoài của hồn phách, nếu dùng ngoại lực mà giết chết, thì khi chúng nó sẽ bị đau, sẽ càng cắn sâu vào hồn phách, làm cho hồn phách bị tổn thương, hơn nữa nếu trực tiếp đánh chết thì thân thể của nó sẽ nổ tan xác ra, trong cơ thể sẽ chảy ra quỷ dịch làm ăn mòn linh hồn, cho nên tương đối phiền phức."
Diệp Thiếu Dương giơ tấm vải đỏ lên, nói: "Vải đỏ này đã được ta tẩm vào năm loại hắc dược, có thể trong nháy mắt mà âm thầm giết chết bọn chúng, đây cũng chính là biện pháp ổn thỏa nhất."
Đỗ Nghĩa đã tận mắt nhìn thấy đám quỷ ruồi kinh tởm kia, lại nghe hắn giải thích như vậy, đương nhiên không còn gì để nói.
Được hắn đồng ý, Diệp Thiếu Dương không hề trì hoãn, cuốn lại tấm vải đỏ, đắp lên mắt của Đỗ Hổ, sau đó buộc chặt hai đầu.
Đỗ Hổ đang đờ đẫn si ngốc, sau khi bị đắp vải đỏ lên mắt, đột nhiên toàn thân run rẩy, trong miệng phát ra tiếng ùng ục.
"Diệp tiên sinh……"
Đỗ Nghĩa lo lắng nhìn Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương nói: "Phản ứng bình thường thôi."
Vừa mới dứt lời, chỉ thấy vị trí hai con mắt trên tấm vải đỏ, không ngừng rung động, giống như có thứ gì đó đang va chạm vào bên dưới, qua một lúc mới yên tĩnh, Đỗ Hổ cũng không còn run rẩy, nhưng sắc mặt đỏ bừng, hơi thở nặng nề dồn dập.
Diệp Thiếu Dương lúc này mới cởi xuống tấm vải đỏ, cũng không kiểm tra quỷ ruồi bên trong, cẩn thận cuộn lại, dùng một lá bùa phong ấn lại, rồi nhét vào trong ba lô.
Quỷ ruồi tuy làm người ta ghê tởm, nhưng cũng là một loại pháp dược trân quý, Diệp Thiếu Dương từ sớm đã có tính toán, đưa xác lũ quỷ ruồi này cho Lão Quách, coi như thù lao nhờ hắn hỗ trợ…… Dùng hai lá linh phù ngâm pháp thủy, dán lên hai con mắt của Đỗ Hổ, sau đó nhờ Kỳ Thần hỗ trợ, dìu ông ta đến ngồi chỗ nào đó có ánh nắng mặt trời trong viện, còn mình thì lấy một chiếc ghế dựa, ngồi xuống đối diện.
"Diệp tiên sinh, cha ta thế nào rồi?"
Đỗ Nghĩa vô cùng lo lắng, hỏi.
Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ cái Tỳ Hưu ngọc ở trên cổ của Đỗ Hổ, nói: "Cha ngươi có mặt ngọc này hộ thể, quỷ ruồi tuy bám vào mắt ông ấy đã nhiều năm, nhưng cũng không hút được gì, bất quá tinh khí bị hao tổn một chút, phơi nắng khoảng nửa giờ là có thể tỉnh lại."
Đỗ Nghĩa nghe hắn nói vậy, kìm nén không được mà trở nên kích động, nói: "Nếu thật sự có thể cứu được cha ta, ta nhất định sẽ hậu tạ!"
Tạ Vũ Tình chăm chú nhìn Đỗ Hổ, nhíu mày nói: "Là người nào đã đặt đám quỷ ruồi này vào mắt ông ta?"
Diệp Thiếu Dương nói: "Chuyện này ta không biết, nhưng có người đã đưa âm khí từ Quỷ Vực vào trong thân thể ông ta, hấp dẫn lũ quỷ ruồi hằng năm đều bám thêm vào hai mắt ông ta, vừa rồi lúc ta dùng năm loại hắc dược giết quỷ ruồi, đã nhân tiện hút ra hết âm khí Quỷ Vực."
"Thế còn mặt ngọc kia, là ai cho ông ta?"
Diệp Thiếu Dương lắc đầu, nói: "Đừng đoán mò, chờ sau khi ông ta tỉnh lại đã, hỏi một chút thì cái gì cũng rõ ràng thôi."
Quả nhiên nửa giờ sau, từ trong miệng Đỗ Hổ phát ra một tiếng rên nhẹ, run rẩy đưa tay lên, định bóc tấm linh phù đang dán trên mắt mình.
Diệp Thiếu Dương lập tức bảo Đỗ Nghĩa nhanh chóng đưa ông ta vào trong phòng, cha hắn nhắm mắt lâu ngày, vừa mở mắt đã đột ngột tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, dễ làm cho mắt bị tổn thương.
Sau khi vào nhà, Diệp Thiếu Dương bảo Kỳ Thần đóng chặt cửa sổ, buông bức rèm xuống, làm cho căn phòng tối tăm không co chút ánh sáng nào, lúc này mới lấy xuống linh phù dán trên mắt Đỗ Hổ xuống.
Đỗ Hổ dần dần mở mắt, mới đầu có chút ảm đạm, không nhìn thấy gì, qua khoảng vài phút sau, hai mắt đã trở nên có thần, quay sang nhìn mấy người trước mặt, dùng giọng nói mệt mỏi, chậm chạp nói: "Các ngươi ….
là người nào, đây là ở đâu?"
Có thể nhìn thấy mọi người, lại còn đặt ra câu hỏi có tính logic như vậy, chứng tỏ ông ta có thể trông thấy đồ vật, chứng bệnh si khờ cũng đã khỏi.
Đỗ Nghĩa lập tức nước mắt chảy ra, gục vào lòng ngực Đỗ Hổ, miệng liên tục gọi cha.
Đỗ Hổ cảm thấy kinh ngạc vô cùng, giống như không hiểu vì sao chính mình có con trai lớn như vậy, liên tục dò hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Diệp Thiếu Dương kéo áo Tạ Vũ Tình, bảo cô đi ra ngoài với mình, để dành thời gian cho hai cha con bọn họ tâm sự với nhau.
"Chúng ta đi trước, chờ ngươi bình tĩnh lại, rồi hãy đem chân tướng sự việc từ từ kể cho ông ấy nghe."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!