Chương 659: Quỷ cây nhục đậu khấu

Diệp Thiếu Dương thầm than một tiếng, rồi đi về phía con đường nhỏ, vừa mới đặt chân lên con đường đá xanh, mới hồi phục tinh thần, quay đầu lại nhìn hai người Tạ Vũ Tình, định nói bọn họ không cần phải qua đây, kết quả Ngô Hải Binh vẫn đứng tại chỗ, nhưng Tạ Vũ Tình đã theo mình qua đây, không còn cách nào, đành phải dặn cô cẩn thận một chút, rồi quay sang bảo Ngô Hải Binh không được đi lung tung, cứ đứng tại chỗ chờ mình.

Đi vào bên trong, nhiệt độ không khí giống như là đã hạ xuống mấy độ, ánh sáng cũng tối đi rất nhiều.

Diệp Thiếu Dương lấy ra Câu Hồn tác, sắc mặt ngưng trọng nhìn sang hai bên, đi tới ven đường, quan sát cây cối một chút, phát hiện chỉ có một loại cây sồi duy nhất.

Diệp Thiếu Dương trong lòng trầm xuống, từ trên cây hái xuống một quả đã bị khô héo, dùng sức bẻ ra, trong đó chứa một thứ nhìn như hạt dẻ, lấy Diệt Linh Đinh cắt ra, bên trong không phải màu vàng của nhân hạt dẻ, mà là……một đồ vật như thịt nát, chảy ra chất lỏng màu đỏ giống như máu, bốc lên mùi thịt thối.

Tạ Vũ Tình bịt mũi, giật mình nói: "Sao lại như vậy, đây là quả của cây gì thế!"

"Quỷ cây nhục đậu khấu."

Diệp Thiếu Dương ghê tởm ném quả cây xuống đất, ngẩng đầu nhìn lên cành cây chưa đầy quả, lẩm bẩm nói: "Cây này không giống như cây sồi bình thường, mà gọi là Kim ti tượng mộc, hay Kim ti hương mộc, sau khi bị mục nát, sẽ lưu lại rất nhiều sợi xơ giống như tơ vàng, có mùi rất thơm……"

Tạ Vũ Tình lập tức nói: " Thơm đâu, thúi như thế mà."

"Nghe ta nói xong đã, Kim ti hương mộc sở dĩ thơm như vậy, là vì cây cối có một đặc tính, bên trong cũng giống như cây gỗ Nam, sinh trưởng rất nhanh, nếu sâu bọ chui vào thân cây, sau không lâu sẽ lớn lên, đem giết chết sâu bọ rồi hấp thu dinh dưỡng, chuyển hóa đến trong trái cây, sẽ tỏa ra mùi thơm …… Nếu cây hấp thu qua máu thịt của người chết, những phần không tiêu hóa được cũng sẽ truyền tới trái cây, vì thế trái cây sẽ biến thành thịt thối……"

Tạ Vũ Tình nghe xong, ngây ngốc nhìn trái cây bị Diệp Thiếu Dương ném xuống mặt đất, thịt thối cùng máu văng ra, trông càng thêm ghê tởm.

Diệp Thiếu Dương chỉ vào thân Kim ti hương mộc, nói: "Cô nhìn kỹ xem, có thấy vấn đề gì không?"

"Thân cây rất to, giống như phụ nữ mang thai."

Diệp Thiếu Dương cười cười đồng ý cách nói này, lấy ra một lọ pháp thủy, hất nước lên thân cây, lập tức toát ra một luồng khí màu trắng, tiếp theo thân cây mềm ra, giống như đang dần mục nát.

Diệp Thiếu Dương cầm Đinh Diệt Linh trong tay, nhẹ nhàng rạch lớp vỏ cây, khoét tiếp một miếng gỗ trên thân cây, cứ liên tục khoét như vậy, cho đến khi đầu đinh chạm phải vật cứng, liền dùng Thái Ất Phất Trần quét qua, nhìn vào bên trong, thì thấy một mặt người vàng như sáp nến, cả người hoàn toàn bị khảm vào thân gỗ, giống như là đã thành một thể với cái cây, nhìn rất xanh xao vàng vọt, chỉ có thể mơ hồ nhận ra hình dạng khuôn mặt, không phân biệt được là nam hay nữ.

"Cái này……"

Tạ Vũ Tình cả kinh nói không nên lời, theo bản năng định tiến tới quan sát thật kỹ lại, kết quả mặt người nọ đột nhiên trợn mắt, mở miệng ra, phát ra tiếng kêu kỳ quái, trong miệng không có lấy một cái răng, cũng không có đầu lưỡi, chỉ tối đen, nhìn cực kỳ đáng sợ.

Tạ Vũ Tình sao có thể ngờ được người này sẽ đột nhiên sống lại, bị doạ sợ đến chết khiếp, vội vàng trốn ra phía sau Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương dùng Diệt Linh Đinh đâm thủng cái trán khuôn mặt kia, máu đen cùng với một đống thịt nát chảy ào ào ra, bốc mùi hôi thối nồng nặc.

Chỉ chốc lát sau, khuôn mặt đang căng tròn liền bị bẹp xuống, giống như một lớp da dán ở trong thân cây, không hề nhúc nhích.

"Người này đã bị nhốt trong thân cây bao lâu, mà tại sao vẫn chưa chết?!"

Tạ Vũ Tình ngạc nhiên kêu lên.

"Người này tất nhiên là đã chết rồi, chỉ là thân thể bị cây hấp thu, biến thành một thể với cây cối."

Diệp Thiếu Dương cau mày, nhìn khuôn mặt trong thân cây, nói: "Quả thật rất kỳ quái, lợi dụng thân cây để luyện chế nhân ngẫu, đây chính là tà thuật Nam Dương……"

"Chẳng lẽ mấy thân cây này, đều có người trong đó sao?"

Tạ Vũ Tình đưa mắt nhìn đám cây cối gần đó, lắp bắp nói.

Diệp Thiếu Dương vừa muốn mở miệng, đột nhiên nghe được một chuỗi âm thanh vang lên, quay đầu thì thấy, từ phía cuối con đường nhỏ, hai bên cây cối từng cây lay động, lá rụng trên mặt đất cuốn lên, hội tụ thành một cơn gió lốc, quay cuồng lao về phía bọn họ.

"Oán khí thật là mạnh!"

Đang ở trên địa bàn của đối phương, có thể gia tăng được thực lực của nó, Diệp Thiếu Dương cũng không dám tùy tiện tấn công, huống hồ Tạ Vũ Tình còn ở phía sau mình, phải chú ý đến nàng nữa, vì thế vung tay lên, vứt ra một nắm tiền Ngũ Đế, rơi xuống mặt đất, thành hình phương vị Bắc đẩu thất tinh.

Diệp Thiếu Dương thừa dịp đối phương còn chưa tới, nhanh tay nhặt bảy hòn đá dưới đất, lần lượt đè lên mắt bảy đồng tiền, tay bắn ra chu sa, dùng Thái Ất Phất Trần lăng không vẽ ra một đạo Pháp ấn, trong miệng lẩm bẩm: "Thiên địa vô cực, tích sa thành tháp, phong tức sơn bất chuyển, thủy cấp thiếc xích cản!"

Thu lại Thái Ất Phất Trần, tay phải kết ấn, lăng không đưa đẩy, đánh ra Pháp ấn, một biến thành bảy, dừng ở trên bảy hòn đá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!