Diệp Thiếu Dương vẽ một lá Khư Âm Phù, bảo hắn đưa cho người bị thương kia, "Trước tiên hóa thành nước bùa, sau khi uống xong thì tìm lá ngải mà đốt cháy rồi dùng khói hun miệng vết thương, sau đó đắp màn thầu với rượu gạo lên vết thương, qua một ngày sẽ không có việc gì."
"Tốt tốt, ta đi làm ngay đây."
Đội trưởng đội bảo an cẩn thận nhận lấy lá phù, sau khi được Ngô Hải Binh đồng ý, liền chạy như bay tới bệnh viện.
Diệp Thiếu Dương cười nói với Ngô Hải Binh: "Đội trưởng đội bảo an này của ngươi thật không tồi, gặp được xác chết vùng dậy, người khác đã không biết chạy trốn đi đâu rồi, còn hắn thì dám dẫn người quay trở lại, đã vậy còn tích cực xin ta cho thuốc cứu người."
Ngô Hải Binh gật đầu nói: "Đúng vậy, xong chuyện lại tăng lương cho hắn."
Một tên bảo an đứng bên cạnh, nghe thấy lời này lập tức phản bác: "Cái gì nha, lão Vương Bình đó là tên nhát gan nhất, nhưng vì người bị thương là Tiểu Vương, cháu ruột của hắn, hắn còn không tận hết lực sao."
Diệp Thiếu Dương vô ngữ.
Vài phút sau, hoàng phiếu giấy đang dán trên mặt Lý Tiểu Hoa bắt đầu biến đen, hơn nữa còn toát khí nóng.
Diệp Thiếu Dương châm lửa đốt hoàng phiếu, mau chóng hoá thành tro, rõ ràng chỉ là trang giấy, nhưng khi thiêu đốt lại phát ra thanh âm "tư tư"
, bốc lên khói đặc màu vàng.
Diệp Thiếu Dương nhìn làn khói bay cao, trong lòng âm thầm thấy quái lạ: Oán khí thật mạnh! Có thể khẳng định, oán khí này tuyệt đối không phải của Lý Tiểu Hoa.
Chờ hoàng phiếu cháy xong, Diệp Thiếu Dương dùng Thái Ất Phất Trần quét tro giấy trùm lên mặt thi thể, nhấn vào quỷ huyệt ở ấn đường, trong miệng thì thầm: "Thiên địa vô cực!"
Xoay phất trần ngược chiều kim đồng hồ, xoắn thành giống như một cái bánh quai chèo, dùng sức lôi ra ngoài, kéo theo một bóng người, sau đó run phất trần, đuôi phất trần bay dựng lên, thu bóng người vào bên trong.
Diệp Thiếu Dương đem thu hồi Thái Ất Phất Trần, quay sang nói với Ngô Hải Binh: "Tốt rồi, bảo người mang thi thể đi thôi, nên làm gì thì làm."
nhìn xuyên qua he hở của hàng rào bảo an, thấy đám sinh viên đông đen ở bên ngoài, nói: "Nhắc nhở các ngươi một chút, nhớ là phải làm ra một cái tin đồn, dùng để giấu đi chuyện này, dù sao đây cũng là sở trường của các người mà."
Ngô Hải Binh xấu hổ, gật đầu nói: "Bây giờ chúng ta làm gì?"
"Tìm nơi nào đó yên tĩnh, thẩm vấn con quỷ."
Trong phòng bảo vệ nhỏ hẹp, Diệp Thiếu Dương buông màn che xuống, đóng cửa thật kỹ, bên trong chỉ còn Tạ Vũ Tình và Ngô Hải Binh.
Diệp Thiếu Dương vung lên Thái Ất Phất Trần xòe ra, thì có một bóng người rơi xuống, chính là Lý Tiểu Hoa.
Ngô Hải Binh lần đầu chính thức tận mắt thấy quỷ, khẩn trương hít sâu một hơi.
Lý Tiểu Hoa nằm trên mặt đất, lúc đầu còn ngây dại, nhưng một lúc sau, hai mắt đã có vẻ sáng hơn, cuối cùng dùng tay che mặt, mà khóc.
Diệp Thiếu Dương biết đây là hồn phách của nàng nhờ thiên đạo mà biết rằng mình đã chết, vì thế xót thương vận mệnh của mình, nhưng nếu khóc quá lâu, sẽ sinh ra oán khí, vì thế khuyên giải, oan ủi nói: "Lý Tiểu Hoa, sinh tử đã có số mệnh, kiếp này cô chết thảm, nếu dương thọ chưa hết, kiếp sau tất nhiên sẽ được bồi thường, không cần chấp niệm quá độ."
Lý Tiểu Hoa liền chậm rãi không khóc nữa, mà quỳ rạp trên mặt đất, lạy Diệp Thiếu Dương một cái, nói: "Cám ơn đại pháp sư đã cứu giúp."
Diệp Thiếu Dương thấy cô ta đã khôi phục tinh thần, liền bắt đầu hỏi vào chính sự, bảo nàng ta kể lại một lần, vì sao mình lại chết.
Nhắc tới nguyên nhân cái chết của mình, Lý Tiểu Hoa lại bi thương, tuy nhiên vẫn kiềm chế được cảm xúc, chậm rãi kể lại.
"Ta thực sự là không định tự sát…… Viết di thư kia, cũng chỉ là để giải tỏa cảm xúc mà thôi, chuyện phiền não lúc còn sống của ta, không dám làm phiền đại pháp sư phải nghe, ta chỉ nói chuyện vừa mới xảy ra: Buổi tối hôm trước, tâm tình của ta không tốt, một mình ra ngoài giải sầu, vừa đi vừa nghĩ đến việc kia, không hiểu sao lại đi tới khu vực gần Lệ Phân Viên.
Ta nghĩ tới lời đồn nơi này có quỷ, trong lòng sợ hãi, liền muốn quay về, đúng lúc này, ta nhìn thấy một bạn nam cùng lớp đi tới, nói chuyện vài câu, hắn hỏi ta có muốn tới quán bar giải sầu hay không, tâm tình của ta vốn không tốt, nên liền đồng ý.
Hắn nói có một cái quán bar không tệ, nhưng không muốn đi đường lớn, mà chọn con đường nhỏ phía Bắc Lệ Phân Viên đi ra ngoài, sẽ gần hơn một chút, vì thế ta liền đi theo hắn."
Nghe đến đó, Tạ Vũ Tình không nhịn được, nói: "Từ từ, các ngươi chỉ là bạn học, sao ngươi dám cùng hắn đi quán bar, ngươi không lo lắng khi uống say thì sao à?"
Lý Tiểu Hoa hơi cúi đầu, nói: "Lúc ấy ta cũng nghĩ tới chuyện đó, hắn đưa ta đi uống rượu, có thể có ý đồ gì đó, nhưng bạn học này trông rất soái, nếu thật sự có chuyện gì thì, ta, ta cũng coi như là một loại giải tỏa thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!