Tu La Quỷ Mẫu dùng quỷ lực chống cự lại từng đợt tiến công của Diệp Tiểu Thước, chậm rãi nói: "Diệp Tiểu Thước, chẳng lẽ ngươi không sợ ta giết chết Tuyết Kỳ sao?"
Diệp Tiểu Thước toàn thân chấn động.
Quỷ Mẫu quay mặt đi, hướng về phía Tuyết Kỳ, nhàn nhạt nói: "Lại đây!"
"Tiên Nương……"
"Lại đây, khuyên hắn quay đầu lại, hoặc là…… giết hắn đi."
Tuyết Kỳ từ xa nhìn bà ta, đột nhiên quỳ xuống, rơi lệ nói, "Tiên Nương, ta không thể thuyết phục được hắn, nhưng cầu xin người hãy xem hắn đã chết quá hai lần, nể tình ta mấy năm nay luôn hầu hạ bên cạnh người, mà hãy tha cho hắn....."
Diệp Tiểu Thước nghe thấy những lời này, cả người run rẩy, trong ánh mắt hắn lộ ra biểu tình thỏa mãn, lớn tiếng kêu lên: "Diệp Thiếu Dương!"
Diệp Thiếu Dương nghe thấy liền đứng lên, đi đến bên cạnh người Tuyết Kỳ.
Tiên Nương sắc mặt trầm xuống, nhìn chằm chằm Tuyết Kỳ nói: "Ngươi dĩ nhiên lại cãi lời ta, chẳng lẽ ngươi cũng muốn làm phản sao?"
Tuyết Kỳ lắc đầu, nói: "Tuyết Kỳ không dám, mà chỉ hy vọng Tiên Nương tha cho Tiểu Thước."
"Làm càn!!"
Quỷ Mẫu thất thanh rống to, vươn tay chỉ vào mặt Tuyết Kỳ, "Ngươi mau giết hắn, sau khi giết chết hắn, những thứ ta hứa hẹn sẽ cho ngươi tất cả!"
Tuyết Kỳ nhìn Diệp Tiểu Thước, trên mặt lộ ra biểu tình giãy giụa do dự, cuối cùng vẫn lắc đầu, nức nở nói: "Tiên Nương, nếu là yêu cầu khác thì ta sẽ làm hết, nhưng mà bảo ta giết hắn, thật sự ta làm không được……"
Nghe Tuyết Kỳ trả lời, trong lòng Diệp Thiếu Dương cũng cảm thấy chấn động: Cô gái ngu ngốc này, đã bị người ta tẩy não, tuyệt đối phục tùng đối phương, nhưng đến khi lựa chọn cuối cùng cũng dám cãi lại bà ta, đủ để thấy tình cảm của cô ta dành cho Diệp Tiểu Thước là thật lòng.
Người như vậy ---
- nhầm, quỷ như thế, rốt cuộc cũng đáng để cứu một lần.
Quả nhiên, Quỷ Mẫu nghe thấy câu trả lời của Tuyết Kỳ như vậy, tức giận điên cuồng, dùng ánh mắt lạnh lùng tới cực điểm nhìn nàng đồng thời từ dưới váy bay ra mấy bộ xương khô, ở trên không trung phát lực xoay tròn, nhẹ nhàng đối kháng công kích của Diệp Tiểu Thước.
"Ha... ha……"
trong miệng bà ta phát ra một loạt tiếng cười, "Ngươi thực sự cho rằng, ngươi quan trọng lắm à, dù không có ngươi, ta vẫn có thể làm được mọi việc."
Ánh mắt bà ta trầm xuống, giọng the thé, nói: "Ngươi không muốn hắn chết, ta sẽ cho ngươi chết trước!"
Tay phải của bà ta chầm chậm nâng lên, giữa lòng bàn tay bà ta lục quang ẩn hiện, hình thành một bộ dáng là Tuyết Kỳ! Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, đây chính là mệnh hồn của Tuyết Kỳ, bị Quỷ Mẫu nắm trong tay.
Mệnh hồn nếu mà bị đánh nát, làm tam hồn không đủ bảy phách, đến cả quỷ hồn cũng sẽ không tồn tại, chỉ có thể hóa thành tinh phách, ngưng tụ mệnh hồn thêm lần nữa! Tuyết Kỳ thấy được mệnh hồn của mình, thở nhẹ một tiếng, nắm chặt hai tay, lộ dáng vẻ cực kỳ khẩn trương.
Chỉ cần Quỷ Mẫu bóp nhẹ, mệnh hồn sẽ bị bóp nát, tất cả đều kết thúc, nhưng bà ta dường như muốn tra tấn Tuyết Kỳ, chỉ là nhẹ nhàng phát lực, mệnh hồn trong tay bà ta vặn vẹo, vẻ mặt lộ ra biểu tình thống khổ.
"A……"
bản thân quỷ hồn Tuyết Kỳ cũng kêu lên thảm thiết, lăn lộn giữa không trung.
"Ha ha ha……"
Quỷ Mẫu giận dữ mà cười, trạng thái như điên khùng, đột nhiên tiếng cười liền tắt, sắc mặt tối sầm, nói: "Đi chết đi!"
Ngón tay ra sức xiết chặt, mệnh hồn lập tức vỡ nát.
Giữa mệnh hồn và hồn thân, có một mối liên hệ bản chất vô hình, giống như con người với cái bóng của mình vậy, một khi con người rời đi, thì cái bóng sẽ không thể tồn tại.
Quỷ Mẫu mang theo bộ dáng thắng lợi mà tươi cười, chăm chú quan sát, quanh thân thể Tuyết Kỳ bắt đầu toả ra một tầng ánh sáng nhu hòa, đây là biểu hiện của việc hồn phi phách tán.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!