Nhuế Lãnh Ngọc hừ lạnh một tiếng, nói: "Lúc trước không phải ngươi đã tới rồi sao, có mấy cái phòng mà cũng đi nhầm?"
"Hắc hắc, nhất thời đã quên mất, cô cứ tiếp tục nghỉ ngơi đi... nghỉ ngơi...."
Nhuế Lãnh Ngọc không khách khí đóng sập cửa lại.
Diệp Thiếu Dương đi thẳng đến phòng số 23, mở cửa phòng đi vào, đem đống hành lý của mình buông xuống.
Tiểu Mã cũng vào tới, nở một nụ cười giả tạo, nói: "Ta vẫn luôn nghĩ ngươi rất là thành thật, không ngờ cũng có lúc thế này.
Cái gì mà tiện cho việc giao lưu, ta xem ngươi là sợ hai người họ giao lưu quá sâu, nên mới chuyển đến đây giám thị thì có"
Bị nhìn thấu tâm sự, Diệp Thiếu Dương đỏ mặt mắng: "Lăn!"
, rồi đuổi Tiểu Mã ra khỏi phòng.
Đóng cửa lại, Diệp Thiếu Dương ngồi lên giường, lòng hoàn toàn rối loạn.
Ngày hôm qua bắt chuyến tàu đêm, không có thời gian ngủ, Nhuế Lãnh Ngọc lên giường ngủ một giấc thật ngon, sau khi tỉnh lại, sắc trời đã tối, cầm đồng hồ nhìn qua, đồng hồ pháp thuật này của cô lúc không cảm nhận được khí âm tà, chỉ là một chiếc đồng hồ bình thường.
Năm giờ bốn mươi.
Ngủ một giấc liền mấy giờ.
Nhuế Lãnh Ngọc duỗi cái eo, nghĩ đến mấy biểu hiện ban nãy của Diệp Thiếu Dương, không nhịn được cười rộ lên, đang định xuống giường đi rửa mặt chải đầu, trong phòng đột nhiên sáng lên một đạo hồng quang, vội vàng quay đầu lại nhìn, phát hiện đồng hồ pháp thuật mình vừa để xuống đang phát sáng, cầm lên nhìn thì thấy, kim đồng hồ chỉ định một hướng, không hề nhúc nhích.
Điều này chứng tỏ, trong vòng năm mươi mét hướng kim đồng hồ chỉ, nhất định có quỷ yêu hay tà linh! Quần áo cũng không kịp thay, lập tức lấy hai pháp khí từ trong ba lô, chạy ra ngoài cửa, dựa theo hướng kim đồng hồ, một mạch lao lên sân thượng.
Trên sân thượng mây đen mù mịt, một nam tử mặc âu phục phẳng phiu, bộ dáng soái nam tử, đang đạp mây đen lăng không bay tới.
Là lệ quỷ! Đối phương thấy nàng, cũng hơi sửng sốt.
Chỉ trong chớp mắt, Nhuế Lãnh Ngọc đã lên đạn rồi bóp cò súng diệt hồn, một viên đạn bắn thẳng vào người nam tử, nổ tung, một cỗ quỷ huyết màu xanh màu xanh biếc thấm qua quần áo tây trang.
"Hồng tiêu……"
Nam tử khịt khịt mũi, mơ hồ hiểu ra điều gì.
Nhuế Lãnh Ngọc lúc này lại nã thêm một phát súng nữa.
Tuy nhiên bây giờ nam tử đã có phòng bị, dưới chân khẽ chuyển, nhẹ nhàng tránh viên đạn, lướt đến bên cạnh người Nhuế Lãnh Ngọc, cúi xuống, dùng một đôi mắt quỷ xanh lè đầy tơ máu nhìn nàng, nói: "Mỹ nữ như ngươi cũng quá bạo lực."
Một bàn tay hắn đẩy ra, năm ngón tay nhanh chóng biến hoá, thành móng vuốt sắc bén của dã thú, đầu ngón tay hội tụ oán khí, hướng mặt Nhuế Lãnh Ngọc chụp tới.
Nhuế Lãnh Ngọc không hề sợ hãi nâng tay phải lên, bàn tay nắm quyền dường như kẹp một lưỡi dao sắc bén, nghênh diện phản kích, từ lòng bàn tay của nam tử xẹt qua, oán khí va chạm quyền thủ, lập tức tán lui.
"Hả?"
Nam tử cả kinh, quay đầu nhìn lại, bàn tay của Nhuế Lãnh Ngọc đã hóa chưởng thành chỉ, miệng lẩm bẩm chú ngữ, chỉ một ngón tay về phía hắn.
"Động thiên chỉ!"
Một đạo tử quang phát ra, đẩy ra oán khí, phóng thẳng vào mặt hắn.
Nam tử không trốn tránh, miệng lập tức mở ra thật to, phả ra một ngụm oán khí, cùng tử quang va chạm, triệt tiêu lẫn nhau.
Nam tử nhếch môi, dùng cái lưỡi màu đen liếm môi một vòng, cười nói: "rất lợi hại."
Hai tay mở ra, từng luồng oán khí xé rách trang phục, bùng phát từ trong cơ thể mà ra, sau đó hai tay bàn tay chụm lại, mãnh liệt đâm tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!