Diệp Khánh Thiên nói tiếp: "Sau khi Lưỡng giới sơn tách ra, xuất hiện một ngọn núi nhỏ, bọn ta bò lên xem, phát hiện trên đó có một đạo quan, còn có cái giếng cổ kia nữa.
Ngọn núi đó bị kẹp bên trong lưỡng giới sơn, sau động đất mới lộ ra.
Đạo quan cùng bậc thang lúc trước đều bị chôn bên trong núi, nên bao nhiêu năm rồi cũng không bị ai phát hiện.
Năm ấy khi bọn ta tìm thấy giếng cổ, nắp giếng vẫn còn, nhưng chữ ở trên đó đã bị mòn không thể nhìn rõ.
Bọn ta thực sợ hãi, định bụng sau khi về thôn sẽ hỏi Tiểu Thước, kết quả vừa về đến nhà, hắn đã gọi điện thoại cho bọn ta, nói đã biết được tình hình, đang dốc sức tìm kiếm tài liệu kéo dài phong ấn.
Sau lần đó cũng không thấy hắn gọi lại.
Hai năm sau, hắn mới trở về……"
Nói đến đây, Diệp Khánh Thiên ngẩng đầu nhìn Diệp bá liếc một cái, mặt có vẻ do dự.
Diệp Tiểu Manh không chú ý tới điểm này, nghiêng đầu nói: "Nói như vậy, từ khi Lưỡng giới sơn tách ra, đến khi lũ bất ngờ bộc phát, cách nhau khoảng hai năm, đúng không? Nếu các người tin chuyện này là thật, sao không nói lại với mọi người, khuyên họ dọn đi đâu đó tránh lũ, hồng thuỷ dù có bất ngờ ập tới cũng không chết nhiều người như vậy."
Diệp Khánh Thiện cười khổ, nhìn nàng nói: "Cháu gái, ngươi cho rằng lúc đó bọn ta không nghĩ vậy sao? Người đầu tiên ta kể chính là cha của ta, ông ấy đã tát ta một cái rõ đau, nói là ta điên rồi...
ngươi thấy đó, đến cha ta còn không tin ta, huống chi là người khác? Hơn nữa, vùng này chưa từng có lũ bao giờ.
Nếu chỉ dựa vào mấy lời nói không bằng không chứng của bọn ta mà phải rời bỏ quê cha đất tổ, ngươi thấy họ sẽ chịu nghe à?"
"Nhưng……"
Diệp Tiểu Manh nghẹn lời, "nếu không thể khuyên họ chuyển nhà thì cũng có thể đắp đê phòng lũ chứ"
Diệp Khánh Thiên lắc đầu, "Cái này bọn ta đều đã nghĩ tới, chúng ta tìm lão thôn trưởng……"
Nói đến đây nhìn qua Diệp Thiếu Dương, "Chính là ông nội ngươi, nói với ông ấy việc này.
Ông nội ngươi kiến thức rộng rãi, đối với việc này nửa tin nửa ngờ, cũng thử phát động mọi người đắp đê chống lũ, nhưng đáng tiếc chẳng có ai hưởng ứng.
Mấy loại tin đồn vô căn cứ này không thể ép họ làm theo.
Cũng chẳng thể trông mong gì từ phía chính phủ, bởi vùng này chưa từng bị thiên tai lũ lụt, quan chức chính phủ cũng không dám tự ý phê duyệt đâu.
Chỉ trông cậy vào mấy người bọn ta đi đắp đê thì lại càng không thể, e rằng đến năm mươi năm cũng không xong....
Ah, bọn ta cũng là lực bất tòng tâm."
Diệp Thiếu Dương trong lòng thấy buồn.
Hắn có thể hiểu được cảm giác bất lực qua lời nói của Diệp Khánh Thiên.
Để đối phó với nguy cơ trước mắt, sức người thực sự quá nhỏ bé.
"Để ta nói tiếp, hai năm sau, Tiểu Thước trở về, mang theo bạn gái của hắn, tên là Tuyết Kỳ, cũng là một pháp sư, nói là tới giúp hắn một tay……"
"Chờ chút!"
Diệp Khánh Thiên vừa mới kể đến đây, lại một lần nữa bị ngắt lời.
Diệp Thiếu Dương cùng Diệp Tiểu Manh hai người nhìn nhau, đều hiểu đối phương muốn nói gì, Diệp Thiếu Dương bĩu môi, "Muội nói đi."
Diệp Tiểu Manh gật đầu, hỏi Diệp Khánh Thiên: " Tuyết Kỳ đó, trông như thế nào, rất xinh đẹp phải không?"
Diệp Khánh Thiên chớp chớp mắt, nói: "Đó là cô gái vừa xinh đẹp lại vừa có khí chất nhất mà ta từng thấy……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!