Diệp Thiếu Dương thầm giật mình, đây thực chất không phải bùa trừ tà, mà là một pháp khí tương đối lợi hại.
Tuy Vương đại thiện nhân không nói nhưng hắn tin pháp khí này tuyệt đối không phải dễ dàng có được, tất nhiên là mua lại với giá cao từ cao nhân nào đó.
Kẻ lắm tiền đều giống nhau, tin vào mấy chuyện quỷ thần, cho nên Vương đại thiện nhân tốn nhiều tiền mua thứ này, Diệp Thiếu Dương hoàn toàn có thể lý giải.
Diệp Thiếu Dương nhìn Kim Phật, nói:
"Là nó đã cứu ông một mạng."
Diệp Tiểu Thước mới rồi bị mình đả thương, qua một đêm thương thế nhất định không thể phục hồi nhanh đến vậy.
Hắn không thể đột phá linh lực kết giới của Kim Phật....
Xem ra giải thích này là hợp lý nhất rồi.
Trả lại Kim Phật cho Vương đại thiện nhân, Diệp Thiếu Dương nói:
"Bảo bối này của ông là đồ tốt, nếu mang theo trên người, bách quỷ cũng không dám lại gần."
Vương đại thiện nhân nói lời cảm ơn, đem Kim Phật đeo lên cổ, hướng Diệp Thiếu Dương nói:
"Diệp tiên sinh, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, xin giải thích kỹ cho ta biết, bằng không ta thấy trong lòng bất an."
"Con mèo kia là do lệ quỷ biến thành, nó chính là Diệp Tiểu Thước……"
Diệp Thiếu Dương nhìn Diệp Khánh Thiên,
"Ta muốn biết vì sao Diệp Tiểu Thước lại muốn giết ngươi, còn có Diệp Giai Lượng nữa, rốt cuộc các người với hắn có thù oán gì?"
Diệp Khánh Thiên nhìn Diệp Thiếu Dương, rồi đưa mắt sang nhìn Vương đại thiện nhân, thở dài, bộc bạch tâm tình:
"Chuyện này phải bắt đầu từ hai mươi năm trước……"
Hắn còn chưa kịp nói, cửa đã bị đẩy ra, hai cha con Diệp Tiểu Manh đi vào.
Diệp Thiếu Dương hơi bất ngờ, trong lòng tò mò muốn biết sao bọn họ lại đến.
Vương đại thiện nhân đứng dậy giải thích:
"Ta cùng Diệp bá là bạn tốt, biết Tiểu Manh cũng biết pháp thuật, cho nên tự ý gọi điện thoại kêu họ tới, ta nghĩ ngươi với Tiểu Manh phối hợp, việc này sẽ dễ giải quyết."
Diệp Tiểu Manh cười nhìn Diệp Thiếu Dương liếc mắt một cái, nói:
"Vương thúc người quá khen, việc này có Thiếu Dương ca là đủ rồi, bất quá con cũng chỉ có thể góp chút ý kiến"
Vừa ngồi xuống, Diệp Thiếu Dương hối Diệp Khánh Thiên kể về quan hệ lúc trước của hắn với Diệp Tiểu Thước: "…… Tiểu Thước không phải người ở đây, tuy rằng họ Diệp, nhưng kỳ thực không phải người của thôn.
Hoàn cảnh gia đình hắn chắc các người cũng biết: khi còn nhỏ hắn rất ít bạn bè.
Ta cùng Diệp Giai Lượng, còn có Diệp Tiểu Tần nữa, là bạn học.
Trong trường cũng chỉ có bọn ta kết bạn với hắn, quan hệ rất tốt, thường xuyên cùng nhau trốn học ra ngoài chơi.
Cho tới năm đó, bọn ta chừng mười mấy tuổi, một lần trốn học đi trộm khoai lang đỏ, định đến chỗ không người nướng ăn.
Sợ nhóm lửa sẽ bị người trong thôn phát hiện, nên đi xa một chút, đến tận Lưỡng giới sơn.
Khi đó Lưỡng giới sơn vẫn chưa tách ra, bọn ta ở dưới chân núi nướng khoai, rồi chạy khắp nơi vui đùa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!