Diệp Thiếu Dương hai ngón kẹp một lá linh phù, niệm: "Tái động nhất bộ, hồn phi phách tán" Quỷ hồn kia quả nhiên đứng lại, hung tợn trừng mắt nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: "Người nào dám cả gan đột nhập Quỷ Tiên Thôn chúng ta?!"
Quỷ Tiên Thôn? Diệp Thiếu Dương nhìn thì thấy: đây là một nam quỷ khoảng bốn mươi tuổi, ngoại hình như người, dáng dấp nông dân, trên người quanh quẩn một tầng hồng quang... là một lệ quỷ, tu vi không tồi.... Đang định bắt hắn tra hỏi mọi việc cho rõ ràng, đột nhiên Diệp Tiểu Manh bên cạnh thất thanh kêu lên: "Tam thúc, đúng là Tam thúc!"
Con quỷ kia nghe xong cũng ngây ngẩn cả người, mở to hai mắt, mơ màng nhìn Diệp Tiểu Manh.
"Là con à, Tiểu Manh, tam thúc người…… chẳng phải đã chết sao, sao lại ở đây?"
Con quỷ kia chăm chú nhìn cô từ trên xuống dưới, sắc mặt trở nên vui vẻ, nhếch miệng cười.
"Tiểu Manh à, mười năm không gặp, con đã lớn như vậy sao, cha mẹ con vẫn khỏe chứ?"
Diệp Tiểu Manh gật đầu nói: "Họ vẫn khỏe."
Tam thúc vẫy tay nói: "Tới đây... mau tới đây, để thúc thúc xem con thế nào."
Diệp Tiểu Manh đang định đi qua thì Diệp Thiếu Dương ngăn nàng lại, nói: "Muội muốn tìm đường chết à?"
"Việc này…… Ông ấy là Tam thúc của muội, là thúc thúc ruột thịt của muội."
"Nhưng ông ta là một con quỷ!"
Tam thúc hừ một tiếng nói: "Quỷ thì đã làm sao, ngày nào ta còn chưa đầu thai thì nó vẫn là cháu gái ruột thịt của ta, ông chú như ta sao lại có thể hại nó."
Diệp Tiểu Manh lập tức nói: "Tam thúc, đây là Thiếu Dương ca, cũng là người nhà chúng ta, khi còn nhỏ đã lên Mao Sơn."
Tam thúc ngẩn ra, chăm chú nhìn Diệp Thiếu Dương, cả kinh nói: "Ngươi là con trai Diệp Binh ư?"
Thấy đối phương nhắc tới tên của cha mình, Diệp Thiếu Dương cũng chỉ biết gật gật đầu.
Tam thúc lập tức thay đổi sắc mặt, tươi cười nói: "Ha ha....
là người trong nhà, lúc ngươi mới hai ba tuổi, ta còn bế ngươi, thế mà bây giờ đã lớn như vậy, thời gian qua nhanh a."
Diệp Thiếu Dương thấy khuôn mặt quỷ này cũng không có vẻ quỷ quyệt, im lặng không nói gì hồi lâu.
Tục ngữ nói "giơ tay không đánh khuôn mặt tươi cười", là họ hàng thân thích mình cũng không nên trực tiếp động thủ, liền quyết định thân mật nói chuyện: "Tam thúc, không phải người đã chết ư, sao lại ở đây?"
Tam thúc cười nói: "Ta đã chết ở đây được mười năm.... Phải rồi, các người tới nơi này làm gì?"
Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, thuận miệng nói: "Nghe nói nơi này có quỷ quậy phá nên bọn con tới đây xem, sao vừa rồi người lại muốn đánh con?"
"Quỷ tiên thôn không cho người sống vào, trừ phi……"
Tam thúc đảo mắt, vẫy vẫy tay nói: "Đi thôi, nếu các người đã tới, cùng ta về nhà đi, Tam thẩm của các người đang ở nhà, mười năm không được gặp họ hàng, bà ấy nhất định sẽ rất vui mừng."
Diệp Tiểu Manh lúc này cũng hiểu được, chần chừ nhìn Diệp Thiếu Dương, Diệp Thiếu Dương gật đầu, kéo nàng đi về phía trước.
Không vào hang cọp sao bắt được cọp con, mặc kệ Tam thúc có ý định gì, cứ mượn cơ hội này trà trộn vào cái gọi là "Quỷ tiên thôn"
để thám thính, xem rốt cuộc nó là cái quái gì.
Tại vị trí cửa cốc có lập một đền thờ, bên trên viết ba chữ đỏ như máu: Quỷ Tiên Thôn.
Đền thờ này ban ngày không thấy, Diệp Thiếu Dương nghi là do quỷ khí biến ảo mà thành.
Theo chân Tam thúc đi vào sơn cốc, dọc đường đi nhìn thấy mười mấy người, hoặc đang uống nước bên suối, hoặc đang tìm kiếm gì đó trong đám Oan hồn thảo, bỏ vào miệng nhai nhóp nhép.
Tam thúc khom lưng xuống ngắt một nhánh Oan hồn thảo, rồi nhặt ra cái gì đó, đưa cho hai người Diệp Thiếu Dương, nói: "Nếm thử đi, ăn rất ngon."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!