"Thấy sao, bộ dáng này của hắn nhìn qua là biết đã phạm tội."
Tưởng Kiến Hoa nói "Nhưng là hắn lại không cung khai, hỏi gì cũng nói là không biết, rất là phiền toái, ta tính là đêm nay cùng chơi với hắn một đêm."
Diệp Thiếu Dương "Vẫn là để cho ta đến nói chuyện với hắn."
"Ngươi?"
Tưởng Kiến Hoa giật mình nhìn Diệp Thiếu Dương "Ngươi có biện pháp nào sao?"
Diệp Thiếu Dương nhìn chung quanh "Có thể hay không ngươi đem camera tắt đi?"
Tưởng Kiến Hoa lập tức nghĩ đến chuyện đó, xua tay nói "Tra tấn để bức cung sao, cái này tuyệt đối không được, nếu mà làm được ta đã làm từ lâu rồi."
Diệp Thiếu Dương đảm bảo sẽ không làm vậy, hơn nữa hắn sẽ phải mở miệng cung khai hết, Tưởng Kiến Hoa do dự một lúc, rồi cũng đồng ý, bảo người tắt đi camera, sau đó dẫn Diệp Thiếu Dương đi vào phòng thẩm vấn.
Vương Thanh Sơn, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, thấy hắn mặc quần áo bình thường, còn tưởng là cảnh sát thay đổi người tiếp tục thẩm vấn mình, liền nói "Đừng hỏi gì, chuyện gì ta cũng không biết."
Diệp Thiếu Dương im lặng nhìn hắn, chậm rãi nói "Ta biết, ngươi cái gì cũng đều biết.
Có lẽ là ngươi giết người là có nguyên nhân của mình, nhưng ta mặc kệ chuyện đó, nhưng bây giờ chuyện lại có quan hệ đến sinh mạng của toàn trấn, nên xin lỗi …."
Nói xong chậm rãi đi qua bên người hắn, giơ lên một bàn tay.
"Ngươi muốn làm gì!"
Vương Thanh Sơn cho rằng là hắn muốn đánh mình, lộ ra biểu tình khẩn trương, Tưởng Kiến Hoa cũng đổ mồ hôi đầy mặt.
Nhưng Diệp Thiếu Dương chỉ đưa tay xuống, cũng không có đánh hắn, mà đem một đồng tiền Ngũ Đế nhét vào trong cái miệng vì khẩn trương mà mở ra kia, ngón tay cái ấn lên huyệt ấn đường của hắn một cái, lối kéo ra phía sau, một đạo hắc ảnh trong suốt từ trong người hắn bị kéo ra ngoài.
Hồn phách của Vương Thanh Sơn.
Câu hồn người sống, đây là tối kỵ của giới pháp thuật, Diệp Thiếu Dương không muốn thi triển trên người Tam Nương, nhưng đối với Vương Thanh Sơn lại không có chút do dự nào.
Để sớm có thể tiêu diệt Hạn Bạt, hắn cũng không có thời gian chờ đợi hắn được.
Nhìn cái hắc ảnh trong tay của Diệp Thiếu Dương, cũng giống như Vương Thanh Sơn trước mặt như đúc, "Ngươi"
Tưởng Kiến Hoa trong đầu liền hỗn loạn.
Còn không chờ hắn hiểu chuyện gì đang xảy ra, Diệp Thiếu Dương nhanh chóng vẽ ra một lá lịnh phù, dán lên ót của hồn phách, buông tay ra, hồn phách tự động bay lơ lửng trên không trung, đứng im không nhúc nhích.
Diệp Thiếu Dương ra tay chế trụ hồn phách xong, liền vận cương khí, tiến vào trong cơ thể nó, liền trực tiếp soát hồn.
So với câu hồn người sống, soát hồn càng là pháp thuật tối kỵ, trong đạo gia mà nói, chỉ có tu vi tới bài vị chân nhân, thì đạo sĩ mới có thể miễn cưỡng thi triển ra được, nếu là sử dụng, nhất định gặp phải âm báo.
Diệp Thiếu Dương là chính tống Mao sơn, là hậu duệ của quý tộc Đạo môn, thuộc về pháp sư có đặc quyền giai cấp, âm ty bên kia cũng trông cậy vào hắn ở trên nhân gian là nhiều việc, trên cơ bản là không có quản lấy hắn, mà cũng không ai dám quản.
Trong lúc soát hồn, Diệp Thiếu Dương nhắm mắt lại, trong mắt dần dần xuất hiện vài hình ảnh, đại bộ phận là không có rõ ràng, chỉ để lại hình ảnh rõ nét.
Hắn thấy được Vương Thanh Sơn cùng một nữ nhân dáng mạo yêu kiều đang ở ngoài cửa nhà mình mà cãi nhau, rơi lệ đầy mặt, đau khổ cầu xin, nhưng vẻ mặt của nàng kia rất là kiên quyết.
Tiếp theo là một cái hình ảnh, Vương Thanh Sơn đang cùng nàng kia nói chuyện, đồng ý với yêu cầu ly hôn, nhưng muốn nàng cùng tình nhân của mình, có thể ăn bữa cơm với hắn, gặp mặt dặn dò tên kia chăm sóc nàng.
Nữ nhân kia luôn thử xác định hắn có thật lòng hay không, sau đó cũng đồng ý.
Hình ảnh sau đó, ba người đang ngồi trong nhà hắn ăn com, Vương Thanh Sơn ngồi đối diện với đôi nam nữ kia, nam tử kia mang khuôn mặt xin lỗi, nhưng trong đáy mắt lại mang một vẻ chiếm được người của ngươi mà đắc ý, không có che giấu.
Vương Thanh Sơn nói vì ân tình bao lâu, nên mời rượu hai người, rót cho mỗi người một ly, khuyên bọn họ uống cạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!