Sau khi quay lại Diệp gia thôn, Diệp Thiếu Dương dẫn Diệp Tiểu Manh đến nhà Tam Nương, hắn canh thời gian, chắc lúc này Tam Nương đã tỉnh...
Vào nhà vừa thấy, quả nhiên là, tam nương biểu tình bình tĩnh ngồi ở bên, Tiểu Mã đang ở một bên hỏi nàng vấn đề, tìm mọi cách hướng dẫn, nhưng là nàng cũng không có mở miệng.
DTD cũng không có nói cho Diệp Tiểu Manh về tình huống thật của nàng, lừa dối nói trong người bà ấy có tà khí, chính mình chỉ làm một chén nước bùa cho nàng, liền trị hết.
"Tiểu Diệp Tử ngươi rốt cuộc cũng đã trở lại"
Tiểu Mã nhìn tam nương chu chu môi nói "Đến đây xem đi, ngươi tới mà hỏi đi."
DTD đi vào bên gường, ngồi xuống nghiêng đầu nhìn tam nương.
Tuy nàng vẫn còn bộ dáng tóc tai bù xù, nhưng nhìn qua cũng đã thấy thay đổi hoàn toàn, dường như đã trở lại là người bình thường.
Cho nên, DTD quyết định dùng phương thức nói chuyện với người bình thường, đầu tiên là nói thẳng: "Là ta đem người cứu lại, ta là muốn biết, Diệp Tiểu Thước chết như thế nào?"
Tam nương mí mắt giật giật, sau đó ….
cũng không có phản ứng gì.
DTD hỏi tiếp "Diệp Tiểu Thước chết, có hay không liên quan đến bí mật nào?"
Tam nương vẫn không có lên tiếng.
Hai cái vấn đề này không có trả lời được, thì cũng không biết hỏi như thế nào nữa.
Tiểu Mã ở bên cũng nói "Ngươi nếu hỏi nhưng vậy thì đừng hỏi nữa, ta vừa rồi đã hỏi qua một lần rồi, nàng không phản ứng lại chút nào, Tiểu Diệp tử có phải hay không ngươi chưa điều trị thính giác cho bà ta?"
DTD liếc nhìn hắn một cái, rồi nhìn tam nương, chậm rãi nói "Diệp Tiểu Thước đã trở lại, bà có biết không?"
Tam nương run rẩy một tí, ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng DTD "Ta không biết, cái gì ta cũng không biết."
Đến cùng thì bà ta cũng đã mở miệng, thanh âm rất trầm, mang theo một loại cảm giác ưu thương sâu xa.
"Ta biết, ngươi biết được rất nhiều chuyện, nói như vậy, hiên giờ trong thôn xuất hiện quả, rất có thể có quan hệ đến Diệp Tiểu Thước, chuyện này quan hệ đến mạng người trong thôn, ta hy vọng …..
Bà có thể nói cho chúng ta chân tướng hết thảy."
Tam nương lại không nói nữa, nhưng khóe miệng hiện ra một nụ cười mỉm trào phúng.
DTD trong lòng liền chìm xuống.
Chẳng lẽ bà cao hứng khi thấy chuyện này? "Ta đã đoán được, sẽ có một ngày như vậy sẽ đến."
Tam nương âm thanh sâu kín nói "Mười năm rồi, ta đã chờ đợi mười năm, rốt cuộc cũng chờ được ngày này."
Quả nhiên là bà ta biết được chuyện gì! DTD ngẩng đầu liếc qua Diệp Tiểu Manh, nàng cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
DTD trong lòng bắt đầu suy tính, chẳng lẽ Diệp Tiểu Thước là bị người hại chết, Tam nương biết được chân tướng của sự việc, cho nên muốn để Diệp Tiểu Thước trở về báo thù? Đang trầm tư tìm cách để làm bà ta nói chuyện, thì tam nương lần thứ hai mở miệng nói "Ta không nói gì đâu, cũng không sợ bị ngươi giết, dù sao ta cũng đã chết qua rồi, ta chờ xem, Tiểu Thước trở về."
DTD chăm chú nhìn bà ta, từ trong mắt đó thấy được một thứ: Quyết tuyệt! Hắn biết lúc này cũng không có hỏi được gì nữa.
Lúc này Diệp Tiểu Manh liếc nhìn hắn một cái, ý bảo đi ra ngoài, DTD đứng dậy cùng nàng đi ra ngoài cửa.
"Như vậy cũng chỉ sợ là không có hỏi được cái gì"
Diệp Tiểu Manh hạ giọng nói "Ta có cái chủ ý này, làm bà ta đến nhà ta ở, lúc đó chậm rãi mà cảm hóa, có thể nàng sẽ nói chuyện."
DTD nói "Ta nghĩ cũng không được đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!