Chương 453: Huyết ô trì

"Ngươi cũng thích Vũ Vũ sao?"

Tiểu Mã thích thú hỏi Diệp Tiểu Manh.

"Rất thích, ta còn gia nhập vào Fan của cô ấy nữa cơ, có gì đáng ngạc nhiên."

"Hắc hắc, có cơ hội ta sẽ giới thiệu cô ấy cho ngươi làm quen."

Diệp Tiểu Manh nghĩ Tiểu Mã nói xàm, chẳng muốn nhiều lời với hắn, nói: "Đừng chậm trễ thời gian, mau đem con giun ra cùng nghiên cứu."

Diệp Thiếu Dương xốc lại tinh thần, lấy chén đặt lên trên tủ phía đầu giường, sau đó tháo bỏ lớp vải đỏ, hai con giun ở trong đáy chén, đang ngóc nửa thân mình lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm ba người, không ngừng quan sát.

Từ trong ánh mắt của bọn chúng, Diệp Thiếu Dương thấy được vẻ tà ác lẫn sợ hãi.

Diệp Thiếu Dương nhanh tay, bóp chặt đầu con giun, nhấc lên, tay kia nắm lấy đuôi, không cho nó vặn vẹo, để dưới ánh đèn bắt đầu đánh giá.

So với những con giun bình thường, con giun này đầu rất lớn, cả người mọc đầy lông tơ, trên lưng là màu đen, nhưng dưới thân lại đỏ như máu, sống lưng màu trắng.

"Quá khủng bố,"

Tiểu Mã thở dài, "Thật không ngờ, trên đời lại có một sinh vật kỳ quái như vậy...... Con giun mắt người"

"Có khả năng nó không phải là vật ở nhân gian."

Diệp Thiếu Dương nói, đem con giun thả lại vào chén, hai con giun lập tức vặn vẹo, như muốn bò ra.

Nhưng cái bát vừa to lại vừa trơn bóng, con giun này nhìn qua thì khủng bố, nhưng chẳng có chút kỹ năng gì đặc biệt, nên không thể bò lên được, đành phải từ bỏ, nằm im dưới đáy chén, nửa thân cong lên, mở miệng nhe nanh, nhìn chằm chằm vào Diệp Thiếu Dương thị uy.

Diệp Thiếu Dương không thèm để ý, lấy ra một tấm phù màu vàng mà Diệp Tiểu Manh đã đưa, vẽ lên đó Thiên hỏa phù, tuy rằng hoàng phù có uy lực nhỏ, nhưng dùng để đối phó với hai con giun này, thì không thành vấn đề.

Diệp Thiếu Dương một tay cầm hoàng phù hấp dẫn sự chú ý của bọn chúng, một tay nhanh chóng cho miếng thịt vào, sau đó mới đem hoàng phù ném vào chén, dùng hai tấm bùa dán kín miệng bắt.

"Chi chi……"

tiếng kêu kỳ quái từ trong chén phát ra, ba người thế mới biết, con giun này, thì ra còn biết kêu.

Một lát sau, tiếng kêu ngừng bặt.

Diệp Thiếu Dương chờ cho thiên hỏa tắt hết, mở lá bùa ra, không thấy con giun đâu nữa, trong chén chỉ có một thứ chất lỏng màu xanh biếc sền sệt, bốc mùi khó ngửi.

Diệp Thiếu Dương mang cái bát đến trước mặt Tiểu Mã, nói: " Ngươi có muốn nếm thử một ngụm không?"

"Đánh chết ta đi!"

Tiểu Mã liên tục lui về phía sau, phản ứng kịch liệt.

Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, không còn cách nào khác, hắn nhúng ngón tay vào chén, đưa lên miệng mút một cái, rồi chậc chậc lưỡi.

"Má ơi……"

Tiểu Mã chân như khuỵu xuống.

Diệp Tiểu Manh sắc mặt cũng rất là khó coi.

Diệp Thiếu Dương từ ba lô lấy ra một chai nước sạch, súc một ngụm, phun vào trong bát, hít một hơi thật sâu, nói: "Không sai, là vị của Huyết Ô Trì."

"Huyết Ô Trì?"

Diệp Tiểu Manh kinh hãi, "Ngươi có thể nếm ra vị của Huyết Ô Trì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!