Sau khi cúp điện thoại, Diệp Thiếu Dương cùng Tiểu Mã nhanh chóng chạy đến chỗ Diệp Tiểu Manh.
Đến được cửa thôn thì lúc này, trời đã chạng vạng tối, không thể nhìn rõ xung quanh.
Diệp Thiếu Dương không thấy Diệp Tiểu Manh đâu, nhìn sang ven đường thấy có một rừng cây bạch dương, liền đi qua đó.
Vừa đến nơi, đã nghe thấy tiếng bước chân từ phía trước vang lên, nhìn kỹ thì thấy đúng là Diệp Tiểu Manh đang đi tới.
Vừa thấy mặt, cô nàng liền trách cứ, nói: "Các ngươi đã tới chậm một bước, vừa rồi có một chiếc xe màu đến đây, đỗ bên kia đường, có một người xuống xe, lấy cái bình đi rồi, ta nghĩ các ngươi không tới, nên một mình cũng không dám làm gì."
"Vậy là cái bình đã bị lấy mất rồi."
Diệp Thiếu Dương tự nhủ.
"Ngươi chẳng lẽ không hiếu kỳ, muốn biết vật ở trong bình là gì sao?"
"Chỉ cần chúng ta chưa bị phát hiện, sau này vẫn còn rất nhiều cơ hội, gấp cái gì."
Diệp Thiếu Dương nói, tiếp theo dò hỏi cô về người đã lấy đi cái bình, còn có chiếc xe kia nữa.
Diệp Tiểu Manh trả lời, "Đó là một nam nhân mặc âu phục màu đen, ước chừng ba mươi tuổi, tướng mạo cũng không có gì đặc biệt.
Lúc đó trời đã sâm sẩm tối, ta trốn trong rừng cây, không thể thấy rõ nam nhân kia bộ dáng thế nào.
Còn chiếc xe, do lái xe không bật đèn, nên cũng không thể nhìn rõ được biển số, chỉ biết đó là một chiếc xe hơi màu đen".
Diệp Tiểu Manh vừa nói, vừa dẫn bọn hắn xuyên qua rừng cây, đi về phía nơi chiếc xe đã dừng lại.
Diệp Thiếu Dương nhìn xung quanh, rừng cây sát với một mảnh ruộng, ở giữa là một con đường nhựa, chạy thẳng về hướng núi Đầu Trâu.
Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, nói: "Hèn chi bọn chúng lại chọn nơi này để giao dịch, con đường này ít người lui tới sẽ không dễ dàng bị phát hiện.
Hơn nữa, trời cũng đã nhá nhem tối, trăng thì chưa tỏ, nên không thể nhìn rõ được gì.
Diệp thu linh cùng tên kia lựa chọn thời gian và địa điểm này để đưa cái bình, hẳn là yên tâm không bị người khác phát hiện."
Diệp Tiểu Manh cũng gật đầu nói: "Đúng vậy, thời điểm này, các gia đình đều đang chuẩn bị cơm tối, sẽ không có ai ra đường.
Lái xe vào lúc này rất bình thường, sẽ không khiến cho mọi người để ý, chứ nếu là lúc nửa đêm, vạn nhất bị người ta phát hiện, sẽ dễ gây nghi ngờ.
À, các người nghĩ xem, người lấy chiếc bình đó đi, là ai nhỉ?! rốt cuộc hắn muốn lấy vật đó để làm gì?"
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một hồi, rồi mới nói ra phán đoán của mình: "Lần trước mọi người có để ý không, Ngô lão thái có nói qua một câu, đại ý là óc đậu phụ mà Diệp Thu Linh ăn sẽ đủ cho cô ta tu luyện một tuần, điều này chứng tỏ đồ vật trong cái bình kia, có thể được dùng để tu luyện."
Diệp Tiểu Manh trầm ngâm nói: "Theo ý ngươi, người lấy đi cái bình sẽ dùng vật đó để tu luyện sao? Chẳng lẽ người này giống như Diệp Thu Linh, đều là người không có tim, nếu không thì cũng là hoạt thi?"
"Không chắc, có thể vật đó được dùng để luyện hoạt thi."
Trầm mặc một hồi, Diệp Tiểu Manh ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: "Ta đang tính tối nay sẽ tới nhà Ngô lão thái, lấy trộm một con giun, để xem rốt cục nó là cái gì, nếu may mắn tìm được cả " óc đậu phụ " kia nữa thì càng tốt.
ngươi có đi không hay là sợ rồi?."
Diệp Thiếu Dương nói: "Không sợ, nhưng làm vậy thực quá nguy hiểm."
"Chẳng lẽ ngươi còn có cách khác hay sao?"
Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ, nói: "Lúc trước Tiểu Mã phía ngoài mép tường nhà Ngô lão thái đã bắt được một con giun mắt người, tám phần là chui ra từ khe nứt ở chân tường, chắc ở đó vẫn còn những con khác, chúng ta có thể đến đó bắt giun."
Diệp Tiểu Manh nhíu mày nói: "Làm sao mà bắt, đào đất lên à? Ngươi có tính đến việc, ta đào chỗ này nó lại chui chỗ khác, có khi mất cả buổi tối mà vẫn chưa bắt được con nào ấy chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!