Ở nông thôn, khoá cửa đều giống nhau, chốt ở bên trong, trên cửa có một cái khoen tròn, dùng làm tay nắm khi đóng mở cửa.
Nhà của Diệp Thu Linh cũng không ngoại lệ.
Diệp Tiểu Manh cầm tay nắm cửa kiểm tra một hồi, cửa không cài chốt, vì thế liền đẩy ra.
"Thu Linh cô cô, cha ta sai ta tới hỏi người một số việc……"
Vừa nói, vừa bước vào bên trong sân viện.
Diệp Thiếu Dương cùng Tiểu Mã đứng chờ ở bên ngoài, mấy phút sau, thấy Diệp Tiểu Manh quay ra, vẫy tay gọi bọn họ lại nói: "Không có nhà, chúng ta thử tìm nơi khác xem sao."
"Đã đến đây rồi, chẳng lẽ lại không vào à?"
Tiểu Mã dứt lời tỏ ý muốn xông thẳng vào trong nhà người ta, không chút kiêng kị.
Hắn ngó trước nhìn sau, thấy hai bên đường không một bóng người, lúc này mới cùng Diệp Thiếu Dương đi vào.
Gian chính nhà Diệp Thu Linh, cửa cũng không khóa, ba người liền đi vào bên trong, nhìn quanh một lượt, cách bài trí trong các căn nhà ở nông thôn đều na ná giống nhau, chỉ có điều trên mặt đất khắp nơi phủ đầy bụi bặm, lại còn có rất nhiều dấu chân, riêng phía trên giường thì tương đối sạch sẽ.
Diệp Thiếu Dương đi vào trong bếp, kiểm tra một chặp, nơi nơi đều phủ kín bụi, bất giác cảm khái nói: "Xem ra, ít nhất cũng đã không nấu nướng nửa năm rồi, chẳng lẽ Diệp Thu Linh không cần ăn cơm?"
Diệp Tiểu Manh cau mày nói: " Chắc cô ta hiếm khi về đây, chủ yếu sống ở tại xưởng bánh."
"Chẳng phải cô ta vẫn về đây ngủ sao?"
Diệp Thiếu Dương nói, "Trên giường khá sạch sẽ, hơn nữa trên mặt đất còn có nhiều dấu chân, chứng tỏ cô ta thỉnh thoảng vẫn về nhà ngủ.
Ở đây có chút vấn đề: nơi này dù sao cũng là nhà cô ta, cô ta cho dù chỉ thỉnh thoảng mới về đây ngủ, cũng không thể lâu ngày không quét tước vệ sinh, ta không tin trong thiên hạ lại có người ở bẩn như vậy."
Tiểu Mã gãi gãi đầu, xấu hổ nói: "Trước khi cậu chuyển đến, phòng ký túc xá của ta với mấy tên kia cũng không khác biệt là mấy à……"
Diệp Tiểu Manh gật gù, nói: "Diệp Thu Linh này quả thực có vấn đề, đi thôi, chúng ta đến xưởng màn thầu của cô ta xem sao, chắc cô ta đang ở đó."
Ra khỏi nhà Diệp Thu Linh, Diệp Tiểu Manh đi trước dẫn đường, men theo con đường xi măng lên núi, chốc lát đã rời khỏi thôn.
Trên núi khắp nơi tầng tầng lớp lớp ruộng bậc thang, bất quá lúc này đang khô hạn, phóng mắt nhìn quanh, đất đai đều khô nứt nẻ, từng lớp cỏ héo úa, thực không thể tin được nơi này trước đây đã từng là nơi mạ non xanh mướt, cây rừng trùng điệp.
Diệp Thiếu Dương thở dài, nói: "Nếu không nhanh chóng diệt trừ Hạn Bạt, chưa đầy một hai năm nữa, khí hậu trong vùng cho dù có trở lại bình thường, thì nơi này cũng không thể phục hồi."
Bên rìa mấy cái ruộng bậc thang, có vài cái giếng nhỏ.
Diệp Tiểu Manh nói rằng đó đều là giếng dự phòng, bởi trên núi không tiện cung cấp nước, cho nên tại nơi thấp hơn người ta sẽ đào giếng để trực tiếp lấy nước, tuy nhiên, từ khi nạn hạn hán phát sinh, mấy cái giếng nước đó cũng đã khô cạn hết rồi.
Tiểu Mã nghe vậy, buồn bực nói: "Ta không hiểu a, nước giếng không phải là có mạch nước ngầm sao, cho dù có Hạn Bạt có quấy phá, thì làm sao có thể hút sạch toàn bộ mạch nước ngầm đó hả?"
Diệp Thiếu Dương nói: "Mạch nước ngầm trong giếng muốn hình thành, phải trải qua một quá trình thẩm thấu lâu dài, ngươi tưởng cứ như hệ thống cung cấp nước sạch dưới xuôi à.
Nếu tốc độ hút nước của Hạn Bạt vượt qua tốc độ thẩm thấu của mạch nước ngầm, giếng nước đương nhiên sẽ bị khô cạn."
Tiểu Mã cả kinh nói: "Nói như vậy, Hạn Bạt vẫn luôn hút nước ở mạch nước ngầm để tu luyện sao?"
"Thiệt tình...
thế ngươi nghĩ ra sao.."
Diệp Tiểu Manh liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái nói: "Xem ra ngươi hiểu biết cũng không ít nha."
Diệp Thiếu Dương giả ngu cười hắc hắc, "Tuy pháp thuật ta không cao, bất quá trên Long Hổ Sơn bọn ta có rất nhiều điển tịch Đạo gia, ta xem sách nhiều nên cũng hiểu biết được đôi chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!