"Trưa hôm nay, cũng vừa lúc xem xong vũ vũ thi đấu, xong rồi đi liền."
Tiểu Mã ngây người "Không phải lúc tối khi ăn cơm, ngươi nói là tối nay sao?"
Diệp Thiếu Dương cười cười "Cũng không nghĩ để bọn họ tiễn ta, lừa bọn họ mà thôi, cũng không phải sinh ly tử biệt gì."
Tiểu Mã cứ ngơ ngẩn, trên mặt lộ ra biểu tình do dự.
Diệp Thiếu Dương đá hắn một cái "Ngươi đang suy nghĩ cái gì đó"
"Ta tính đi cùng với ngươi, tính toán hôm nay gặp Vương Bình, thương lượng với nàng một chút…."
Tiểu Mã ngập ngừng nói.
Diệp Thiếu Dương trong lòng cảm động, cố ý nói "Ta đi một người thỏa mái, ngươi cũng đừng đi theo, ở nhà mà đi chơi với nàng ấy, ngươi như vầy không có dễ tìm được bạn gái, lại còn xinh đẹp như vậy, phải biết quý trọng."
Tiểu Mã lần này hiếm thấy không có phản bác lại, cúi đầu không nói gì.
"Được rồi, đồ vật đều để hết trên gường, ngươi tí nữa chậm rãi mang đi, ta đưa Quả Cam đi trước, sau khi từ quê trở lại, ta sẽ tìm ngươi."
Nói xong, Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ vai Tiểu Mã, mang theo Quả cam cùng Qua qua rời đi, lúc sau ra cửa không thấy Tiểu Mã đi ra, trong lòng cũng có chút khó chịu, tiểu tử này lại không ra tiễn mình! Ở ngoài cửa khách sạn bắt một chiếc taxi, chạy đến vùng ven con sông ngay cây cầu lớn, ngày hôm qua hắn và Quả Cam đã thương lượng qua, đưa nàng đến bờ Trường Giang, nàng có thể tự mình đi về Nam Hải, vừa lúc ở ven đường có thể xem phong cảnh hai bên.
Nàng là yêu có tu vi, nên Diệp Thiếu Dương không có chút lo lắng về an toàn của nàng trên đường.
Đến gần cây cầu xuống xe, taxi liền đi, Diệp Thiếu Dương đưa nàng đến bờ sông, nơi đây trống trải, một người cũng không có.
Diệp Thiếu Dương dặn dò nàng một phen, bảo nàng nên tu luyện cho tốt, không nên gây chuyện linh tinh, Quả cam nhớ kỹ, ánh mắt lưu luyến không rời.
"Được rồi, ngươi đi đi, ta nhìn ngươi đi."
Quả Cam ngượng ngùng, cởi nút thắt trên áo.
"Uy, ngươi làm gì vậy!"
Diệp Thiếu Dương la to.
Quả Cam kinh ngạc nhìn hắn "Cởi quần áo ra, ta phải cởi đồ trước khi xuống nước, đem quần áo nuốt vào bụng, như vậy quần áo mới không có ướt.
bằng không lên bờ lấy gì mà mặc!"
Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn, chính mình lại quên đi vấn đề này, liền xua xua tay "rồi rồi, vẫn là ngươi tự mình đi thôi, ta đi rồi ngươi hãy đi."
"Lão đại tái kiến, Qua qua tái kiến"
"Tiểu sư muội tái kiến, đừng quên chuyện ngươi đáp ứng với ta!"
Diệp Thiếu Dương vẫy vẫy tay với Quả Cam, đi về hướng con đập, Qua qua nhảy lên vai hắn, hắn là thân quỷ, nên không có trọng lượng gì, hơn nữa có thể biến hóa thu nhỏ, ngồi xổm lên vai cũng không có tạo ra ảnh hưởng gì.
Diệp Thiếu Dương từ đầu đã phản đối nó làm như vậy, cảm giác chính mình là người hầu của nó, nhưng Qua qua không có nghe theo luôn làm như vậy, cũng chỉ có thể kệ nó, tát vào mông của Qua qua, nói "Nàng đáp ứng điều gì với ngươi?"
"Bí mật"
Diệp Thiếu Dương …., sau khi đi lên khỏi bờ đê, theo bản năng quay đầu lại nhìn thoáng qua Quả Cam, thì thấy nàng đang đứng bên bờ biển cởi quần áo, trắng bóng hết thảy, sợ đến mức hai con mắt xém tí nữa rớt ra ngoài, quay đầu nhanh rồi chạy đi, xuống đầu kia của đê.
Qua Cam theo khóe mắt vẫn luôn nhìn Diệp Thiếu Dương bên này, thấy hắn đã đi qua bên kia đê, cười, rồi đem quần áo mặc lại, men theo bờ sông, bước đi nhẹ nhàng.
Nàng mới không nghĩ sớm như vậy đã đi về nhà, bị người ta nhốt hai năm, mới vất vả thoát ra được, lại đang ở trong thành phố lớn, dĩ nhiên là muốn đi du lịch một phen, đi bộ xem nơi nơi, sau đó hãy về nhà…..
Diệp Thiếu Dương cho rằng Quả Cam đã đi rồi, chính mình bắt taxi, xem tin nhắn tối hôm qua Trang Vũ Ninh gởi qua cho mình, đưa địa chỉ cho tài xế, bảo hắn chở đến đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!