Chương 418: Mỹ nữ yêu phó

Diệp Thiếu Dương trong cuộc đời là sợ nhất nữ nhân khóc, vừa thấy nàng khóc lên, lập tức hoảng hốt, liền muốn đỡ nàng dậy, lại cảm thấy không được thích hợp, đi lên cũng không được, thật là tiến thối lưỡng nan, tay chân luống cuống đứng nơi đó.

"Trước hết, người đừng có khóc nữa được không?"

"Chủ nhân không có cần ta….."

Quả Cam nước mắt rơi như mưa, khóc đến thương tâm.

Diệp Thiếu Dương xua xua tay "Được rồi, ngươi nói thế nào liền như vậy, được rồi chứ, ngươi đừng có khóc nữa"

Quả Cam nghe thấy thế, chỉ trong một giây đồng hồ, liền nín khóc mỉm cười.

Chu Tĩnh Như ở bên hừ nhẹ một cái, lẩm bẩm "Một khóc hai nháo ba treo cổ, lúc này mới có "vừa khóc" thôi, mà người nào đó đã không thê thủ được rồi."

Diệp Thiếu Dương cũng biết là bị trúng kế, trong lòng cảm khái, quả nhiên là yêu tinh, ý đồ xấu quá nhiều, đang cân nhắc làm sao thoát khỏi nàng.

Quả Cam đột nhiên hé miệng phun ra một giọt nước trong suốt lấp lánh như hạt châu, hiện lên hào quang màu hoa hồng, đôi tay đẩy về phía Diệp Thiếu Dương.

Hồn tinh! Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, cái nha đầu này làm thật sự nha! Quỷ yêu khi nhận chủ, đưa ra hồn tinh, hồn tinh một khi đã ra khỏi cơ thể, liền không có cách nào thu hồi lại, người tiếp thu mặc kệ thiện ác, đều sẽ trở thành chủ nhân cả đời của quỷ yêu đó.

Nếu không ai tiếp thu, thì hồn tinh sẽ tự động khô héo, quỷ hoặc yêu này, suốt cuộc đời đều không thể nhận được chủ nữa.

Diệp Thiếu Dương âm thầm thở dài, mở tay ra cầm lấy hồn tinh.

Hồn tinh cùng làn da tiếp xúc trong nháy mắt, hóa thành một đạo hào quang màu hồng, chậm rãi thấm vào trong lòng bàn tay, trên da lưu lại một cánh hoa hình dạng hồn ấn.

"Chúc mừng lão đại thu được yêu phó!"

Qua qua vui tươi hớn hở nhảy lên vai của Diệp Thiếu Dương, nhìn vào trong lòng bàn tay hắn, ở bên cạnh hồn ấn mới thu, còn có một cái hồn ấn mà đen sạm, vừa thấy liền không biết đó là quỷ chứ không phải yêu, lập tức hỏi "Lão đại còn có quỷ phó khác?"

"Hà Cơ, âm sinh chi quỷ"

Diệp Thiếu Dương thuận miệng trả lời, không muốn nói nhiều, quay đầu nhìn Quả Cam, lắc lắc đầu nói "Thôi, thu cũng đã thu, bất quá sau này ngươi đừng kêu ta là chủ nhân, ta không chịu nổi xưng hô này"

Quả Cam nghiêng đầu nhìn hắn hỏi "Thế gọi bằng gì?"

Qua qua nói theo "Cũng gọi giống ta, kêu lão đại"

"Lão đại …."

Quả Cam sợ hãi nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương nhún vai "Tùy tiện, gọi là gì cũng được, đừng kêu chủ nhân là được rồi."

"Đã biết, lão đại"

Qua qua nhảy lên đầu vai của Quả Cam, sờ sờ đầu nàng nói "Ta nhập môn của lão đại trước ngươi, về sau ngươi làm gì cũng phải nghe ta."

Quả Cam không phục chu miệng nói "Ngươi quỷ linh bao tuổi?"

"Ta…..

một ngàn tuổi"

"Ngươi đừng có mà thổi phồng, ta mới có một trăm năm tu vi, ngươi mà có thể một ngàn năm?"

"hắc hắc, không tin đánh một trận thử xem?"

"Ngươi tưởng ta thật không đánh lại ngươi, xem mặt mũi lão đại, ta mới lười cùng đánh với ngươi thôi"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!