Từ phía bên cạnh ba bộ thi thể đi qua, ống mực vừa
nhấc lên, Diệp Thiếu Dương lấy hồng tuyến quấn quanh cánh tay của một bộ thi thể, tránh được sự công kích chậm rãi của bọn chúng, bước nhanh hai bước hướng về phía bên phải kéo ba bộ thi thể thành một tụm tại chính
giữa.
Ba bộ thi ngay lập tức xoay thân một cách vụng về, nhưng Diệp Thiếu
Dương đã chạy về phía bên khác hướng ngược lại trước mặt bọn chúng, kéo
dây đỏ sang, sau đó chạy quay lại. Một sợi dây đỏ, lại cứ quấn qua lại
trên thân thể của ba bộ thi làm cho bọn chúng túm chặt lại một chỗ.
Sau đó, Diệp Thiếu Dương nhanh chóng vẽ được ba đạo linh phù, phân
biệt dán lên từng ót của mỗi cổ thi, niệm một lần chú ngữ, ba bộ thi
đồng loạt phát ra một ngọn lửa màu xanh, vùng vẫy giãy chết một trận ngã xuống mặt đất không lâu sau bị đốt thành ba mẫu tro.
Diệp Thiếu Dương khạc ra hơi, quay đầu lại trừng Tiểu Mã một cái, "Đều tại cái rắm của cậu!"
"Tại sao cậu lại còn nhắc đến chuyện này, cậu còn nói tới bao giờ nữa!" Tiểu Mã cũng tức giận.
"Tại sao không nhắc chứ, cương thi chỉ cần ngửi thấy mùi dương khí
mới thức dậy, cái rắm của cậu chính là nguồn khí sống duy nhất tại cái
chỗ này!"
Tiểu Mã gãi đầu, bất đắc dĩ nói: "Cái rắm của tôi đánh thức nhiều yêu quỷ cương thi đến thế, như vậy cũng đủ trâu bò rồi"
Diệp Thiếu Dương men theo chân tường, ở trong phòng đi dạo một vòng,
phát hiện ra không ít pháp dược và một số vũ khí kì quái tự chế tạo,
nghi ngờ là dùng để gia công Cổ Mạn Đồng.
Màu sắc từng cái có nhạt có đậm, ngoại hình cũng không giống nhau.
Diệp Thiếu Dương gọi Trang Vũ Ninh đến, xem hết một lượt, cái đó
không phải là con búp bê mà Trang Vũ Ninh làm mất. Thế là cậu ấy dùng
cương khí cảm giác một hồi, phát hiện bên trong đều không có tiểu quỷ,
cũng không có vết tích của quỷ hồn.
"Cái này đều là tượng gỗ mới làm, vẫn chưa để cho tiểu quỷ nhập vào
nên không phải là Cổ Mạn Đồng thật sự". Diệp Thiếu Dương thuận tay cầm
lấy một con, cầm vào trơn tuột, gia công rất tỉ mỉ. Ngũ quan trông rất
sống động, mắt trừng lông mày dựng ngược, khóe miệng phẩy xuống trông
biểu cảm vô cùng dữ tợn, làm cho người khác không lạnh mà run.
Một con khác thì lại mắt yến đưa tình, có một chút nữ tính hóa, miệng nhếch lên mang theo một nụ cười tà ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!