Diệp Thiếu Dương thu một ít đồ đạc rồi cùng Tiểu Mã ra ngoài, lái xe đến phố Nam Cốc. Từ đầu đường đã xuống xe đi bộ vào.
Đây là một con đường cổ, các tiệm ven đường gì cũng có bán, dòng
người cũng không quá đông. Diệp Thiếu Dương vừa đi vừa ước tính phong
thủy, đi một mạch đến cuối đường thì đụng phải một tường chắn. Quay đầu
nhìn lại thì thấy chính vì nguyên do con đường chết như thế này nên nơi
đây gần như không có người qua lại, rất quạnh quẽ. Các tiệm xung quanh
cửa đều đã đóng chặt, biển hiệu cũng loang lổ màu cổ xưa.
Ở góc đường, một tòa nhà nhỏ được xây lên bằng tường gạch khoan trông rất cũ kỹ, mấy cái cửa bằng gạch đá đều bị phá hỏng. Lầu một cửa rộng
mở, phía trên có treo một biển hiệu rất cổ có viết "Dưỡng Nhân Đường" ba chữ thật to viết bằng bút lông.
"Chính là ở đây rồi" Tiểu Mã bĩu môi, "Còn nói là dưỡng nhân đường, tôi thấy đây rõ ràng là dưỡng quỷ đường"
Diệp Thiếu Dương trừng hắn một cái, nói "Sau khi bước vào cậu biết phải làm gì rồi chứ?"
"Biết rồi, mượn WC cái, sẵn tiện quan sát địa hình"
Diệp Thiếu Dương gật đầu, cất bước đi vào, nhìn qua nhìn lại xung
quanh. Nơi này không lớn lắm, cách bài trí cũng giống với những tiệm
thuốc Đông y bình thường, một dãy tủ thuốc dựa đứng vào tường, phía dưới là một cái quầy. Phía bên trái, là một cầu thang xoắn ốc lên lầu hai,
bên phải là một bức rèm cửa.
Sau khi bước vào, Diệp Thiếu Dương đã lập tức cảm nhận được một tia
quỷ khí. Sau đó trên vai bỗng nhiên bị chùn xuống, cảm giác giống như có thứ gì đó đang bò lên. Nhưng hắn lại không cố gắng xem thử thứ đó là
gì, chỉ cảm giác thấy cái "thứ đó" trèo lên vai mình ngửi ngửi một chút, sau đó nhảy xuống mặt đất, chui vào phía quầy sau.
Trước khi nó chui vào, Diệp Thiếu Dương đã kịp thấy đó là một tiểu
quỷ chỉ cao đến cẳng chân hắn, cả người phát ra màu xanh. Trong lòng hắn cảm thấy sốc, cái tiệm thuốc này không những dùng tiểu quỷ để trông
nhà, hơn nữa còn rõ ràng là để phòng bị mỗi khi có pháp sư đến. Hắn cảm
thấy âm thầm vui mừng vì trước khi tới đây đã dùng lá ngải diệp thảo trừ đi khí tức pháp sư trên thân người. Lại còn sau khi vào cửa đã thu khí
lại, thật là anh minh vô cùng!
Tiểu quỷ này không phát hiện mình là pháp sư nên đã chạy về rồi.
Diệp Thiếu Dương tiến đến trước quầy thuốc, nhìn xung quanh đánh giá
một chút thì thấy có một ông già để râu dê, gầy đến nỗi da bọc xương,
đang dựa vào một cái ghế gỗ mơ màng, đầu ngả sang một bên tựa hồ như đã
ngủ say rồi. Trong lòng lão ôm một cái máy ghi âm cũ kĩ đang phát Bình
thư "Nhạc Phi truyền" trong có vẻ có chút gì đó phong cách tiên phong,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!