Chương 307: Tiểu quỷ về nhà (3)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Kyo Depper

Diệp Thiếu Dương để ý thấy giữa ấn đường của tiểu quỷ có một khối ngọc thạch giống hệt như ở trên Cổ Mạn Đồng, chợt lóe ẩn hiện.

Tiểu quỷ trên mặt mang theo một biểu cảm không thể tin được, nhìn Diệp Thiếu Dương, kích động nói: "Thật là mụ mụ bảo các ngươi tới sao, mụ mụ cuối cùng cũng muốn đón ta về nhà sao?"

Trang Vũ Ninh sợ nó không đồng ý, không còn cách nào khác đành đi tới, vội vàng nói:"Đúng vậy, Tiểu Oánh vô cùng hối hận vì đã đem đuổi ngươi đi, vì tìm ngươi, còn bị tiểu quỷ khác dây dưa, may mắn được vị tiên sinh trước mặt ngươi ra tay cứu giúp, cô ấy lập tức nhờ chúng ta tới tìm ngươi, cô ấy rất nhớ ngươi a."  

Đôi mắt to trong veo của tiểu quỷ lập tức chảy xuống hai hàng nước mắt, giống hệt như một đứa trẻ bình thường, cong môi khóc lên:"Ta cũng nhớ mụ mụ lắm nha….."

Trang Vũ Ninh nói:"Ngươi nhớ tiểu Oánh đến vậy, vì cớ gì mà không quay về?"

Tiểu quỷ lắc đầu nói:"Bạn trai của mụ mụ không thích ta, nàng không có biện pháp gì mới vứt bỏ ta a, ta không thể trở về, oa oa, ta không muốn làm nàng khó xử, ta đành phải một thân một mình lưu lạc ở bên ngoài……"

Nghe xong lời này, ba người Diệp Thiếu Dương đều động lòng, một con tiểu quỷ, cư nhiên lại lương thiện đơn thuần đến mức này!

Trang Vũ Ninh trong mắt cũng có chút ướt át, cầm lòng không nổi, đưa tay xoa đầu tiểu quỷ, kết quả chỉ sờ vào một khoảng không. Giật mình, ôn như nói:"Về sau sẽ không có chuyện gì nữa, cái tên hư hỏng kia đã đi rồi, mụ mụ của ngươi sẽ đối đãi tốt với ngươi a, ta đưa ngươi về nhà nhé?"

Tiểu quỷ gật gật đầu, thân thể hóa thành một đạo khói trắng, một lần nữa trở lại trong Cổ Mạn Đồng.

"Thế nào mới có thể mang nó trở về?" Trang Vũ Ninh ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương.

"Cô đem Cổ Mạn Đồng trở về là được. Đi thôi"

Diệp Thiếu Dương bảo Tiểu Mã cùng Trang Vũ Ninh đi xuống dưới lầu trước, còn mình xoay lại đối mặt với Qua Qua.

Qua Qua lập tức hiện vẻ khẩn trương, lùi về phía sau một bước, nói:"Diệp lão đại, ngươi không phải là muốn qua cầu rút ván đấy chứ. Ta nói với ngươi rồi, quỷ ấn của ta đã mất, ngươi muốn đưa ta đi âm ty, phán quan cũng không thu…Không tin, ngươi thử xử lý một lần xem."

"Tạm thời ta tin ngươi, hôm nay thực sự cám ơn ngươi. Bất quá…. Ngươi dù sao cũng là quỷ, nhân gian không phải là nơi ngươi có thể ở lâu." Diệp Thiếu Dương nhìn hắn: "Sớm có tính toán đi."

« Ta biết, Diệp lão đại, ta tự có tính toán. »

« Đừng có gọi ta là lão đại. » Diệp Thiếu Dương mắt trợn trắng, bị người khác nghe thấy một tiểu quỷ kêu mình là lão đại, thực sẽ ra bộ dạng gì.

« Hắc hắc, ngươi chính là lão đại của ta. Lão đại, ta đi rồi, vạn nhất có người khi dễ ta, ta sẽ tìm ngươi. » Qua Qua nói xong, trực tiếp nhảy từ trên sân thượng xuống.

Diệp Thiếu Dương cạn lời, theo cầu thang đi xuống lầu, cùng với Tiểu Mã và Trang Vũ Ninh đi ra chỗ đỗ xe.

Trang Vũ Ninh ôm cái Cổ Mạn Đồng kia, nhẹ nhàng vuốt ve, nghĩ đến tiểu quỷ kia của mình, trong lòng không khỏi ngậm ngùi.

« Này, ngọc thạch trên đầu kia là thứ gì ? »Tiểu Mã hỏi « Tôi thấy trên đầu tiểu quỷ kia cũng có »

Diệp Thiếu Dương giải thích nói "Đây là âm ngọc, là dùng để định hồn. Cổ Mạn Đồng kỳ thật chính là một loại trận pháp nhỏ, dùng dưỡng quỷ thuật loại bỏ lệ khí của quỷ hồn, <ghé truyện full chấm vn nha> tạo ra một nơi quỷ hồn có thể cư trú, tư liệu về Cổ Mạn Đồng có nhiều loại, quyết định tốc độ tụ hồn và tu luyện nhanh chậm của tiểu quỷ, cũng thường hay dùng một viên âm ngọc khảm ở trên " Diệp Thiếu Dương duỗi tay sờ sờ kia khối ngọc thạch, "Đây là âm ngọc trung cấp, dùng trên người sinh dưỡng tiểu quỷ chỉ cần vậy là đủ rồi."

Trang Vũ Ninh nói "Chúng ta chỉ cần đem nó đưa trở về là được?"

"Đúng vậy, chuyện này cô làm đi, hỏi lại cô ấy Hồ tiên sinh sống ở chỗ nào, nhớ hỏi cho rõ ràng, chúng ta còn tính toán sách lược."

Tiểu Mã nói "Cậu gọi tiểu quỷ này ra, hỏi nó một chút không phải dễ dàng hơn à?"

"Không cần hỏi, những việc xảy ra trước khi bị tụ hồn, cái gì nó cũng không biết." Diệp Thiếu Dương nhàn nhạt nói.

"Tại sao chứ, lúc trước nó không phải cũng là quỷ sao?" Tiểu Mã rất là khó hiểu.

Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn hắn, "Cậu trước khi đầu thai cũng là quỷ, cậu có nhớ chút nào lúc mẹ cậu hoài thai cậu không?"

Tiểu Mã gãi gãi đầu, "Vậy đi, kêu nó ra, hỏi một chút xem Chu Trung Oánh nuôi nó rốt cuộc là để cầu cái gì, việc này nó chẳng lẽ không biết?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!