Chương 236: Thông qua khảo nghiệm

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dịch giả: Tang Diệp

"Đi rồi hả?" Qua nửa ngày Tiểu Mã mới lên tiếng..

Diệp Thiếu Dương nhấc chân lên, đá một cước vào mông cậu ta.

"Cậu cũng biết đẻ việc ra cho tôi nhỉ. Nếu không phải Ngưu đầu tướng quân nể tình thì chưa chắc chuyện hôm nay đã kết thúc như vậy đâu!".

Tiểu Mã xoa xoa mông, sợ hãi nói: "Tôi cũng nói thật đó chứ, chúng ta chính xác là đã giết quỷ sai..." 

"Cậu ngu thật hay giả bộ ngu vậy? Người ta đã không truy cứu việc tôi giết quỷ sai rồi, ai mượn cậu nói lại làm gì. Quỷ sai đều rất nhỏ mọn, cậu nói như vậy họ còn tưởng rằng cậu đang châm chọc!" 

Tiểu Mã giờ mới hiểu ra mình phạm nhiều sai lầm như vậy, bần thần nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: "Nếu đánh nhau thật thì thế nào, hai chúng ta đều bị bắt đến âm tào địa phủ sao?" 

"Chưa chắc!". Diệp Thiếu Dương nhìn qua phương hướng hai tên quỷ sai biến mất, nói: "Nếu có đánh thật tôi cũng có thể kết thúc, nhưng cũng phải phiền toái một chút." 

"Đúng vậy, đúng vậy. Tiểu Diệp Tử của tôi là ai, quỷ sai đến cũng dám đánh!" 

"Lăn. Yên lặng đi, đừng để tôi xuất chiêu!" 

"Đúng rồi tên vô lại, tên kia là... Ngưu đầu trong Ngưu Đầu Mã Diện?". Tạ Vũ Tình hiếu kỳ xen vào một câu.

Diệp Thiếu Dương khoát tay áo: "Là Ngưu đầu tướng quân, cô cũng đừng hỏi nhiều quá. Chuyện của âm ty thuộc về thiên cơ, mấy người không nên biết quá nhiều". Ba người Tạ Vũ Tình tin tưởng lời hắn nói, lập tức không hỏi nữa.

Diệp Thiếu Dương dù không muốn người khác hỏi nhưng vẫn đang suy nghĩ về những chuyện đã phát sinh: Kim Soái cho dù tội ác chồng chất, khi còn sống làm nhiều chuyện ác độc. Nhưng đối với âm ty mà nói, cũng không có gì khác với âm hồn của người bình thường, đâu cần đích thân Ngưu đầu tướng quân ra tay, chuyện này không hợp lý.

Hơn nữa bọn hắn đến cũng quá nhanh, Kim Soái vừa mới chết không lâu, đã lập tức đến câu hồn, chẳng lẽ chúng vẫn luôn ở đây? Không phải vậy chứ! 

Còn chuyện quỷ sai muốn trừng phạt Tiểu Mã thì Diệp Thiếu Dương càng nghĩ càng cảm giống một hồi kịch hài, bình thường quỷ sai mặc dù nhỏ mọn nhưng cũng không vì một câu phàn nàn của phàm nhân mà tức giận. 

Dù Ngưu đầu tướng quân còn ở bên cạnh nhưng sao cái cảm giác hắn muốn động thủ cũng vẫn quá mạnh? Hơn nữa Ngưu đầu tướng quân đến cuối cùng mới ra tay ngăn cản, chuyện này cũng không thể nào hiểu nổi.

Nghĩ tới nghĩ lui, Diệp Thiếu Dương cảm thấy chuyện này có gì đó không hợp lý, rất không hợp lý, chỉ là một điểm đầu mối cũng không có, cũng chỉ đành thôi không nghĩ tới nữa.

Hắn không biết là ngay sau lưng hắn, trên một ngọn núi nhỏ trong Tử Nhân Câu, Ngưu đầu tướng quân cùng quỷ sai vẫn đang chăm chú nhìn qua, miệng thì thào nói: "Quái thật, một tăng một đạo một yêu, còn có hai kẻ kia... Bọn hắn như thế nào lại ở cùng một chỗ?"

Quỷ sai lắc đầu, cảm thấy mấy người Diệp Thiếu Dương vô cùng khó hiểu.

"Phì?".

Trong lỗ mũi Ngưu đâu tướng quân phát ra một thanh âm kỳ quái, quỷ sai sửng sốt một chút vội nói: "Đúng đúng, tranh thủ thời gian tìm hai xà yêu kia, việc phong Âm Thần này không thể chậm trễ." 

Nói xong, hắn lấy từ trong tay áo ra một quyển sách vàng, tìm đến một tờ trống, chấm ngón tay vào miệng, viết xuống tên Diệp Thiếu Dương.

Nướt bọt trong suốt, nhưng khi ghi trên giấy lại trở thành màu đỏ thắm.

"Diệp Thiếu Dương, khảo nghiệm thông qua, có thể dùng." Nói xong câu đó, quỷ sai quay đầu nhìn Ngưu đầu tướng quân, cả hai cùng quay người đi xa.

Bên kia, Đằng Vĩnh Thanh đã điều tức xong, mấy người Diệp Thiếu Dương cũng nghỉ ngơi xong xuôi, thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi.

"Những người này làm sao đây?". Diệp Thiếu Dương nhìn thoáng qua mấy tên Huyết Vu Sư bị khống chế bên ngoài Tử Nhân Câu, hỏi Tạ Vũ Tình.

"Để chúng cho cảnh sát địa phương, chút nữa sẽ có người tới tiếp nhận. Chúng ta đi trước." 

Diệp Thiếu Dương trừng mắt nhìn nàng: "Chúng ta... đi bộ rời núi?" 

"Bằng không thì như thế nào?". Tạ Vũ Tình trừng mắt nhìn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!