*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Một bóng hình xinh đẹp từ đám mây đen nhanh chóng bay về phía hắn.
Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đó là một cô gái dung mạo tuyệt mỹ, mặc trường bào màu đỏ thắm, tay áo bay lượn trong âm phong, mái tóc đen dài búi thành một kiểu tóc rất khác lạ, vạt áo từ hai bên vai rũ xuống, bay bay phiêu phất. Nàng hơi cúi đầu, trong ánh mắt hàm chứa sự bi thương, thoáng chốc đã tiến đến gần hắn.
Nàng dường như không bay, đôi chân trần trắng noãn chỉ đang đạp lên không khí, nhẹ nhàng như đang tản bộ.
"Tiểu Diệp tử, người kia là Thất bà bà?". Tiểu Mã thì thầm hỏi, từ trước đến giờ cậu không ngừng nghe Diệp Thiếu Dương cứ nói "Bà bà", "Lão yêu", cũng biết nàng là chủ mưu, trong lòng đã sớm tưởng tượng ra nàng là một lão bà bà đầu tóc bạc phơ, già nua xấu xí, đâu nghĩ đến lại là một mỹ nữ cổ đại xinh đẹp như thế! Nàng thật sự là Thất bà bà?
Diệp Thiếu Dương không để ý tới cậu ta, hai tay nắm chặt Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, đứng lên, ngẩng đầu nhìn mỹ nữ kiêu ngạo giữa đám mây, hỏi: "Thất bà bà?"
Nữ tử chậm rãi cúi đầu, nhìn hắn, khẽ hé đôi môi đỏ mọng, cất lời: "Là ngươi giết hắn?". Giọng nói nàng vô cùng trong trẻo, êm ái, phảng phất như tiếng của thiên nhiên…
Diệp Thiếu Dương nhún vai, âm thầm chấp nhận.
Nữ tử tán thán: "Ta biết ngươi là Thiên sư Mao Sơn, thế nhưng... ngươi sẽ chết nhanh thôi. Lần sau gặp lại, ta nhất định sẽ khiến cho ngươi chết không toàn thây, nhất định...". Nữ tử nói đến câu cuối thì giọng nói lập tức trở nên oán độc, đôi tròng mắt cũng biến thành màu đỏ, toàn thân phát ra quang mang yêu dã cực độ.
Diệp Thiếu Dương cười nhàn nhạt: "Ngươi chỉ là một luồng thần niệm, đừng giả bộ, ta sẽ tìm được ngươi, đến lúc đó hẵng nói!". Hắn vung tay đánh một lá Diệt linh phù vào giữa trán nữ tử, nữ tử quát nhẹ một tiếng, thân ảnh chậm rãi tán đi, sau đó đám mây đen cũng từ từ biến mất, bầu trời hửng nắng trở lại, phảng phất như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Tiểu Mã lúc này mới thở dài một hơi, hỏi Diệp Thiếu Dương: "Vừa nãy là Thất bà bà?"
Diệp Thiếu Dương gật đầu.
Tiểu Mã cả kinh: "Vậy tại sao thoáng cái đã bị cậu tiêu diệt?"
"Đó chỉ là một luồng thần niệm, không có lực công kích."
Tiểu Mã "Ồ" một tiếng, nói rằng: "Nói thật nha, Thất bà bà... đẹp quá, dung mạo có thể so sánh với thần tiên tỷ tỷ đó!"
"Nàng là yêu, không phải là tiên!". Diệp Thiếu Dương lạnh lùng cười, nói: "Giờ đã hiểu vì sao quỷ sai lại si mê nàng chưa?"
Tiểu Mã quay đầu lại nhìn vị trí của quỷ sai đã đứng lúc nãy, không còn thứ gì cả, "Phèo" một tiếng, phun nước miếng xuống mặt đất, nói: "Hắn xấu như quỷ ấy, Thất bà bà mà thích hắn thì thật là mù mắt chó của tôi!"
Diệp Thiếu Dương nói: "Có thích hay không thì không biết, nhưng quả thật Thất lão yêu rất quan tâm đến quỷ sai, không tiếc tổn thất một bộ phận tu vi, dùng thần niệm đột phá phong ấn để đến đây từ biệt hắn lần cuối!"
Tiểu Mã nghe hắn nói như vậy bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, hỏi rằng: "Phải rồi tiểu Diệp tử, vì sao quỷ sai bị cậu đánh hồn phi phách tán mà không hóa thành tinh phách?"
Diệp Thiếu Dương gật đầu: "Hình thái hồn phách của quỷ sai không giống với các loài quỷ thông thường, không biến thành tinh phách, ít nhất cần phải năm trăm năm sau mới có khả năng tụ hồn lại một lần nữa. Đến lúc đó, hắn không phải là nhập lục đạo luân hồi mà là bị ngâm trong Huyết Ô Trì, thiên thu vạn thế bị Huyết Ô Trì ăn mòn, hành hạ!"
Tiểu Mã hít một hơi thật sâu, nói: "Sao lại nghiêm trọng như vậy?"
"Hắn là quỷ sai, cũng giống như luật pháp dương gian, kẻ chấp pháp mà lại phạm pháp, đương nhiên tội thêm một bậc." Diệp Thiếu Dương nghiêng đầu, cau mày, suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:
"Chuyện này có điểm lạ, quỷ sai bày ra Ngũ Quỷ Bàn Sơn Trận, trước còn tu luyện ra yêu thân, tuy rằng bị tôi phá yêu thân nhưng hắn vẫn còn quỷ thân, cũng phải thực lực cỡ quỷ thủ lĩnh trở lên mới đúng chứ, vì sao ngay cả một kiếm của tôi cũng không đỡ được?"
Tiểu Mã nói: "Tại cậu lợi hại chứ sao!"
Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn Tiểu Mã: "Nếu tôi có khả năng một kiếm chém chết quỷ thủ lĩnh thì tôi còn ở đây làm gì? Nếu như tôi đoán không lầm, nó nhất định là đã bị thương, mà thôi, quên đi, cũng không còn quan trọng nữa, đưa Tạ Vũ Tình hoàn dương quan trọng hơn."
Tiểu Mã kinh ngạc một chút, hỏ: "Cậu không nói tôi cũng quên mất, Vũ Tình tỷ không phải đã được cậu cứu ra rồi sao, người đâu?"
"Cô ấy ở trong tay tiểu nhân khá lâu, hồn phách có chút hư yếu, để cho cô ấy tu dưỡng một lúc. Chúng ta đi!"
Diệp Thiếu Dương giục Tiểu Mã đi, trước khi đi, hai người còn quay đầu lại nhìn về phía quỷ sai biến mất, ngoại trừ một chút hắc khí còn lưu lại chưa tan hết thì không còn thứ gì nữa.
Tiểu Mã có chút cảm khái, nói rằng: "Tôi thật muốn biết, quỷ than đen và Thất bà bà rốt cuộc đã có chuyện gì!"
"Thôi đi, không phải chuyện của chúng ta, hơn nữa hắn cũng đã chết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!