Chương 129: Quỷ đồng tái hiện

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Diệp Thiếu Dương lập tức cả kinh, hóa ra người này hạ cổ mình là vì ba quyển bí tịch truyền thừa cho đệ tử nội môn Mao Sơn

- Vân Cấp Thiên Thư và một trong tam đại pháp khí được tôn làm đệ nhất pháp khí đạo phái: Thất Tinh Long Tuyền Kiếm.

Hai vật này đương nhiên không thể cho y, bất quá hảo hán không chấp thua thiệt trước mắt, Diệp Thiếu Dương giả vờ do dự, nói rằng: "Hai thứ này không được đâu, mấy thứ khác còn có thể xem xét. Hay là ta đưa cho ngươi một món thôi nhé?"

Cổ sư sáng ngời đôi mắt, nói rằng: "Được, vậy đưa Long Tuyền Kiếm cho ta!"

"Ờ thì... Được rồi, đưa Long Tuyền Kiếm cho ngươi trước, nếu như ngươi thả chúng ta ra, ta sẽ đưa cho ngươi thứ khác, còn Vân Cấp Thiên Thư thì không được!"

Diệp Thiếu Dương nói như thật làm cổ sư cũng tưởng là thật, hưng phấn reo lên: "Tốt lắm, đưa Long Tuyền Kiếm đây cho ta, ta lập tức giải trừ Huyết cổ trên người ngươi!"

Diệp Thiếu Dương cắn răng: "Được rồi, tin ngươi đó!". Bàn tay hắn luồn ra phía sau, chuẩn bị lấy Long Tuyền Kiếm.

Lão Quách vội vã kêu to: "Tiểu sư đệ, không thể đưa bảo kiếm cho hắn, hắn không thả chúng ta ra đâu!"

Thế nhưng mọi thứ đã chậm, Diệp Thiếu Dương khoát tay, ném một vật đen thùi lên ống khói. Vốn trong phòng không có ánh sáng, cổ sư chỉ thấy một vật đen thùi bay tới, cứ ngỡ là Long Tuyền Kiếm, giơ tay ra bắt lấy, kết quả "Xoẹt" một tiếng, vật kia đi xuyên qua lòng bàn tay, tiến đến con mắt trái của y, khiến con mắt trái lập tức vỡ nát.

"Bát tự tác mệnh, kim tiền vô căn, xuống đây cho ta!". Diệp Thiếu Dương hai tay kết ấn dùng đồng tiền kéo mạnh thân thể đối phương, cổ sư lập tức tuột nửa người xuống ống khói, bất quá người này phản ứng cũng cực nhanh, níu lấy đồng tiền trong đôi mắt, cố sức rút ra, kết quả dùng quá lực, kéo luôn tròng mắt ra bên ngoài.

"Aaaa...". Cổ sư gào lên đau đớn, liên tiếp cắt đứt mấy mạch máu tại đôi mắt để tránh thoát đòn của Diệp Thiếu Dương, thân thể rụt trở lại, bưng một phiến đá trùm lên ống khói, tiếng kêu thảm thiết vẫn không ngừng truyền xuống phía dưới.

Lão Quách bừng tỉnh đại ngộ, gãi đầu một cái, nói: "Tiểu sư đệ, trách lầm đệ rồi, thì ra là đệ tìm cơ hội dùng đồng tiền làm Truy Hồn Tác, muốn kéo hắn xuống dưới với chúng ta. Đáng tiếc... Nhưng mà hắn cũng đã bị thương, ta vui rồi!"

Tiểu Mã kêu lên: "Vui cái gì mà vui, bây giờ không ra được rồi, sớm muộn gì cũng chết tại đây!"

Diệp Thiếu Dương móc điện thoại di động gọi cho Tạ Vũ Tình, may mắn nơi này có tín hiệu, điện thoại chuyển được, cũng không nói nhiều, trực tiếp báo vị trí của mình để cho nàng lập tức phái người tới cứu.

Đột nhiên trên đỉnh đầu vang đến một tiếng động, phiến đá bị kéo lên. Cổ sư phẫn nộ run rẩy hét:

"Diệp Thiếu Dương, mày làm mất một mắt của tao, Lục Nhãn Quỷ Đồng sẽ xé nát bọn mày, lão tử sẽ cho bọn mày chôn cùng nhau!"

Ba người Diệp Thiếu Dương nghe thấy bốn chữ Lục Nhãn Quỷ Đồng, trong lòng cả kinh, còn không kịp phục hồi tinh thần lại, chỉ thấy một bóng đen từ trên ống khói nhảy xuống, sau đó phiến đá đã che lấp ống khói.

Ba người theo bản năng thối lui đến góc phòng, xoay người nhìn lại, Tiểu Mã và lão Quách sắc mặt trắng xanh, cả người không nhịn được run rẩy:

Dựa theo ánh sáng của Trường Minh Chúc, có thể thấy một đứa trẻ con đen đuốc đang quỳ rạp trên mặt đất, đầu to đùng, sáu con mắt dài và mảnh! Ngoại trừ hai con mắt ở vị trí giống người bình thường ra, bốn con khác mọc ở trên lông mi và trên trán, chỉ có hai con mở và bốn con nhắm, vẻ mặt vô cùng tà ác, mồm hơi hé, lộ ra hai hàng răng nanh thật dài, trắng bóng lấp lánh.

Trên cổ của nó đeo một dây chuyền màu bạc, mặt trên có đính những cái chuông màu đỏ.

"Lục Nhãn Quỷ Đồng!". Lão Quách hoảng sợ kêu to: "Đây là Lục Nhãn Quỷ Đồng!"

Như để trả lời lời của y, Lục Nhãn Quỷ Đồng nhếch miệng cười, trong cổ họng phát sinh một tiếng kêu quái dị như mèo, lắc đầu một cái, những chiếc chuông trên cổ cũng rung động.

"Đinh đang... Đinh đang… Đinh đang". Tiếng chuông dựa theo một tiết tấu thần bí nào đó mà lúc cao lúc thấp, lúc nhanh lúc chậm, để lộ một cảm giác quỷ dị không nói nên lời.

Một luồng tà phong theo tiếng chuông phất qua trước mặt, lập tức trời như đổ cơn mưa, một tràng sâu bọ đếm không hết bay xuống đầu ba người Diệp Thiếu Dương. Diệp Thiếu Dương cúi đầu vừa nhìn thì thấy một đống rận gỗ, cuốn chiếu, giun, rết, sâu, các loại bọ cánh cứng và côn trùng theo gió bay đến, thi nhau bò đông nghịt trên khuôn mặt bọn họ.

Cảm giác bị sâu bọ bò lạo xạo bên tai làm người ta như muốn phát điên, Diệp Thiếu Dương vội vàng nặn một pháp quyết vỗ vào mặt mình, đánh rơi một đống độc trùng xuống mặt đất, rút ra Thất Tinh Long Tuyền Kiếm hướng về phía Lục Nhãn Quỷ Đồng.

Quỷ đồng tựa hồ biết bảo kiếm này lợi hại nên thối lui về phía sau, nhanh chóng bò lên trên tường hệt như một con bò sát, tiếng chuông vẫn rung động tứ phía.

Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết, cúi đầu nhìn, suýt chút nữa muốn phun ra: Tiểu Mã và lão Quách đang bị sâu bò kín khuôn mặt, chúng chen chúc nhau chui vào lỗ tai, lỗ mũi và mồm của hai người. Lão Quách không ngừng niệm chú xua đuổi mấy con sâu trong lỗ mũi. Tiểu Mã còn thê thảm hơn, sâu tràn ngập trong mồm và hai mắt, máu huyết không ngừng tuôn chảy, đau đến mức khóc loạn, lăn lóc trên mặt đất.

Đám sâu bọ này từ đâu tới?

Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghĩ đến, từ nãy tới giờ Lục Nhãn Quỷ Đồng không ngừng rung chuông, có khả năng nó đang khống chế đám sâu đó, chẳng lẽ... âm thanh có liên quan đến cổ thuật?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!