Chương 9: (Vô Đề)

Thận vương và Triệu Quận vương ngạc nhiên quay đầu nhìn Trương Lương Nghi. Ông vẫy tay, cấm quân lập tức xuất hiện, bao quanh điện Phúc Doanh, kể cả bên ngoài cũng đã vào hàng ngũ.

"Có loạn thần tặc tử như ngươi, đúng là tai họa của Đại Ung! Giang sơn Đại Ung sao có thể trao vào tay ngươi!"

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Thận vương nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chỉ kiếm vào Hoàng đế: "Đừng vội đắc ý, bên ngoài thành…"

Trương Lương Nghi với ánh mắt khinh bỉ ngắt lời: "Uy Viễn Tướng quân đã hồi kinh mấy ngày trước, hiện đang dẫn đại quân chờ sẵn ở cổng thành, chỉ chờ bắt trọn ổ thôi."

"Quân của điện hạ, e rằng không đủ cho quân của Từ Tướng quân rèn luyện đâu."

Thận vương quay sang nhìn Triệu Quận vương: "Từ Chi Viễn chẳng phải vẫn ở Tây Thùy sao? Sao hắn lại hồi kinh?"

Triệu Quận vương cũng hoảng loạn: "Ngự sử tuần tra Tề Tuyên còn vừa dâng sớ tố cáo Từ Chi Viễn lạm dụng việc thu thuế…"

Hắn nói không nổi nữa, tất cả đã quá rõ ràng.

Triệu Quận vương vẫn không chịu bỏ cuộc, lảo đảo đốt pháo hiệu về phía bầu trời đêm, Trương Lương Nghi chỉ lạnh lùng đứng nhìn, không hề ngăn cản.

Đợi một lúc lâu, vẫn không có hồi đáp.

Đến lúc này, Thận vương mới tin rằng mình đã thua.

Hắn siết c.h.ặ. t t.a. y cầm kiếm, ánh mắt đầy hung dữ: "Ta sẽ kéo các ngươi chôn cùng!"

Trương Lương Nghi ánh mắt lạnh lẽo, lập tức rút đao ra khỏi vỏ, cùng Thận vương giao chiến.

Triệu Quận vương không cam lòng, rút kiếm xông về phía Hoàng đế.

Mạnh Chiếu ngồi bên cạnh ta bật dậy, động tác gọn gàng hất văng thanh kiếm của Triệu Quận vương.

Những năm qua cậu chuyên tâm học hành nhưng cũng không lơ là võ nghệ.

Ta chưa từng thấy cậu ra tay dứt khoát đến vậy, như thể đã hóa thành một con người khác. Dù không am hiểu võ nghệ, ta vẫn nhìn ra mỗi chiêu của cậu đều nhằm thẳng vào chỗ hiểm.

Cho đến khi một nhát kiếm xuyên qua cổ họng đối thủ, cậu ra tay quyết đoán, không một chút do dự, như thể đã luyện tập điều này vô số lần.

Phía bên kia, Thận vương đã bị trói lại, hắn không chịu nhục, tự sát bằng kiếm.

Cảm giác khi chính mắt thấy đại thù được báo là gì?

Thỏa lòng!

Là trước đau, sau thỏa.

Oán hận tích tụ bao năm trong lòng như dòng nước phá vỡ đê, tuôn trào khắp tứ chi, sung sướng khôn tả!

Nếu có thể, ta nguyện mãi mãi không biết đến cảm giác "thỏa lòng" ấy.

Trên xe ngựa trở về phủ, ta ôm chặt lấy Ôn Chiếu, nước mắt tuôn trào như ngày ta tận mắt thấy lão gia và phu nhân bị hành quyết.

"Đệ làm được rồi!"

Ôn Chiếu cũng run rẩy ôm ta, giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống bên cổ ta, lời nói bật ra chẳng còn giữ chút nho nhã nào: "Cuối cùng đệ cũng đã tự tay trừ khử bọn súc sinh này rồi."

Sáng mùng Một Tết, tia sáng đầu tiên xua tan bóng tối, xuất hiện nơi chân trời.

Ta và Ôn Chiếu cả đêm không ngủ, ngồi trên mái nhà đợi khoảnh khắc này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!