Chẳng mấy chốc, cậu nhận chức Biên tu tại Hàn Lâm Viện ở hàng thất phẩm, ta đương nhiên cùng cậu lên kinh thành. Đêm trước ngày rời đi, ta lặng lẽ ngồi trong quán mì suốt đêm, lòng tuy luyến tiếc nhưng ta hiểu rằng mình còn có điều quan trọng hơn cần phải thực hiện.
Vào kinh, chúng ta liền chuyển vào phủ đệ. Nhìn hai chữ "Mạnh phủ", nét bút rồng bay phượng múa trên biển hiệu, lòng ta bỗng xốn xang nhiều cảm xúc.
Không sao, mọi thứ đã sắp đến hồi kết rồi.
Giờ đây, cậu ấy đã bước chân vào triều đình, tiếp cận trung tâm quyền lực, chắc chắn có thể giúp Ôn phủ minh oan tẩy sạch nỗi oan khuất.
Từ khi vào kinh, ta trở nên nhàn rỗi hẳn. Trước kia, mỗi ngày đều ngủ vào giờ Hợi, dậy vào giờ Mão đã thành thói quen, nay muốn ngủ thảnh thơi hơn cũng khó mà làm được.
Ta đưa toàn bộ số tiền là sáu trăm tám mươi lượng bạc tích góp bấy lâu cho Mạnh Chiếu, bởi trong kinh thành, việc kết giao, lễ nghi qua lại, không thể thiếu những khoản chi phí này.
Mạnh Chiếu không từ chối, thản nhiên nhận lấy.
Năm nay, ngày nào Mạnh Chiếu cũng về phủ rất muộn, đôi khi còn nồng nặc mùi rượu. Bước chân cậu có phần loạng choạng, nhưng ánh mắt lại sáng rõ, dẫu bên trong vẫn ẩn giấu một vẻ u tối không cùng.
Chuyện triều chính ta không hiểu, mà có hỏi cũng chỉ thêm phiền. Mạnh Chiếu thông minh, ắt hẳn cậu tự có tính toán.
Thế nhưng, ta không khỏi lo lắng và cậu cũng nhận ra điều ấy. Mạnh Chiếu nhẹ giọng an ủi: "A tỷ yên tâm, mọi việc đã có đệ lo."
Giọng nói trầm thấp, trong trẻo ấy mang lại một cảm giác bình yên khó tả.
Mạnh Chiếu sợ ta ở nhà buồn, khuyên ta nên ra ngoài nhiều hơn, bảo rằng kinh thành còn nhộn nhịp hơn cả Vân Châu.
"Hôm nay ở phố An Bình có đoàn xiếc Tây Vực đến biểu diễn, nghe nói rất đặc sắc, A tỷ nên thử đến xem."
Ta nghe cũng hứng thú, nhân tiết trời thu mát mẻ, từ phủ đi dạo đến phố An Bình.
Quả thật, như Mạnh Chiếu nói, có người Hồ biểu diễn các trò xiếc, xung quanh là hàng quán bày đủ loại đồ ăn, từ thịt nướng, bánh hồ nướng, đến bánh dầu chiên, còn có cả trà sơn tra và sữa hấp.
Kinh thành phồn hoa thật, có nhiều thứ ta chưa từng thấy bao giờ.
Lúc đang ngồi uống chén trà sơn tra, vài người cưỡi ngựa phi nhanh qua.
Loáng thoáng, ta ngỡ mình vừa thấy Tề Tuyên.
Quay đầu nhìn kỹ lại, quả đúng là Tề Tuyên.
Cậu mặc quan phục, cưỡi ngựa cao lớn, toát lên khí chất uy nghiêm, không còn vẻ phóng khoáng như sáu năm trước.
Cậu cũng nhìn thấy ta, ánh mắt thoáng ngỡ ngàng nhưng rồi nhanh chóng trở về vẻ bình thản.
Ta bỗng mất hứng xem xiếc, uống xong chén trà liền quay về phủ.
Tối đó, Mạnh Chiếu về nhà sớm, ta kể lại việc gặp Tề Tuyên, Mạnh Chiếu dường như không ngạc nhiên.
"Ba năm trước, huynh ấy cũng thi đỗ Tiến sĩ, ban đầu làm việc ở Lại bộ nhưng vì đắc tội với quyền quý, bị điều đi làm Tuần sát ngự sử ở biên cương Tây Thùy, hôm nay được triệu hồi về kinh để báo cáo tình hình."
Ta ngẫm ra: "Là đệ cố ý để ta gặp huynh ấy ở phố An Bình phải không?"
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Mạnh Chiếu ngước nhìn ta, khẽ nói: "A tỷ, Tề Tuyên chính trực trung hậu, dù sự nghiệp không như ý nhưng là người đáng để trao gửi."
"Nếu không phải vì đệ, năm đó…"
Ta ngắt lời, quay mặt đi: "Không phải vì đệ, chỉ là ta vốn không có ý gì với huynh ấy."
Mạnh Chiếu im lặng hồi lâu, rồi nói: "A tỷ, tỷ là người thân duy nhất trên đời của đệ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!