Chương 11: (Vô Đề)

Đầu xuân tháng ba, ta cùng Tề Tuyên chính thức thành hôn.

Song thân của chàng đã đến kinh thành dự lễ cưới, mẫu thân chàng nắm tay ta, ánh mắt hiền từ, dịu dàng đeo vào tay ta một chiếc vòng ngọc trong suốt: "Quả là một cô nương tốt, không uổng công con trai ta chờ đợi bao năm."

Đêm tân hôn, dưới ánh nến đỏ lung linh, Tề Tuyên vén khăn che mặt của ta lên. Sau khi uống rượu giao bôi, chàng từ từ tiến lại gần, ta xấu hổ đỏ mặt, nhắm mắt lại. Nào ngờ chàng lại hỏi: "Nương tử, ta rất tò mò, hồi nhỏ nàng có bao giờ đánh Ôn Chiếu không?"

Ta chỉ biết đen mặt.

Chàng nhanh chóng bày tỏ bức xúc: "Ta là tỷ phu của nó, tối nay nó không giúp ta cản rượu thì thôi, còn tìm đủ lý do chuốc rượu ta, nàng nói xem có ai làm em vợ như vậy không!"

"…"

Những tháng trước ta còn thấy chàng điềm đạm, nói năng chững chạc, trưởng thành hẳn lên…

Ta lườm chàng một cái: "Thế rốt cuộc chàng uống chưa?"

Tề Tuyên thật thà gật đầu: "Rượu đến thì ta đều uống."

Thôi đành vậy. Ta toan đứng dậy: "Vậy đêm nay chàng cứ nghỉ ngơi cho tốt, ta đi…"

Còn chưa kịp nói hết, chàng đã kéo ta vào lòng, hơi thở ấm áp phả bên tai, thì thầm: "Thằng nhóc Ôn Chiếu chưa hiểu rõ về khả năng của tỷ phu mình rồi."

Rèm đỏ nhẹ đung đưa, đừng để phụ cảnh xuân tươi đẹp này.

Sau lễ cưới, cha mẹ chồng từ chối lời mời ở lại kinh thành, nhất quyết muốn về quê.

Hai người cười bảo: "Đôi phu thê trẻ mới cưới này, chúng ta già rồi, cũng nên trở về tổ ấm của mình thôi."

Tề Tuyên đứng cạnh bên giơ tay, như muốn nói rằng, chàng đã bảo ta trước rồi mà ta không tin.

Sau hôn lễ, với hai trăm lượng vàng và toàn bộ tài sản của Tề Tuyên, ta trở thành một phu nhân thực thụ. Mỗi ngày cùng các phu nhân thân thiết đi xem kịch, thưởng hoa, mua phấn son và y phục; hễ có tiệc xuân, tiệc tuyết mùa đông là ta chẳng bao giờ vắng mặt, việc quen thuộc nhất là vừa ăn hạt dưa vừa nghe các phu nhân bàn chuyện thiên hạ.

Mỗi lần nghe xong, ta lại về nhà kể cho Tề Tuyên, chàng cũng rất thích nghe, còn thúc giục ta tìm hiểu thêm vài chuyện nữa.

Thật là, ta là người như vậy sao?

Trong Tề phủ cũng có cây hoa quế, mỗi chiều, ta lại ngồi dưới gốc cây dạy đám nha hoàn nhỏ tập làm thơ, viết chữ.

Dù không biết nhiều, ta thường phải hỏi Tề Tuyên. Chàng ấy đôi khi cũng tỏ ra hơi nhỏ mọn.

"Lúc nào nàng cũng ở cùng họ, còn ta cả ngày bận đến bốn canh giờ ở bên ngoài, về nhà mà nàng chẳng bầu bạn với ta nhiều hơn."

Ta vội an ủi: "Tề đại nhân là trụ cột của gia đình chúng ta, tấm lòng rộng mở, khí chất cao vời, sao lại so đo mấy chuyện nhỏ nhặt này."

Chàng hừ hừ vài tiếng rồi cũng nhượng bộ: "Thế… nàng dạy xong thì nhớ về sớm một chút."

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Còn về Ôn Chiếu, dạo này cậu rất bận.

Không phải bận công vụ, mà là bận vì bị một tiểu thư nhà Cố Thái phó quấn quýt theo đuổi.

Ta từng gặp cô bé, dáng vẻ duyên dáng, xinh xắn, thông minh và nhân hậu, chắc chắn Ôn Chiếu cũng có cảm tình.

Tề Tuyên nói, Cố Thái phó được Hoàng thượng trọng dụng, ông có nhiều môn sinh trong triều và cũng rất quý mến Ôn Chiếu, có ý muốn tác hợp cho hai người.

Xem ra chuyện vui của cậu nhóc này cũng sắp thành rồi.

Thoắt cái, ba năm nữa lại trôi qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!