" Ai thế?" Cậu nhớ tới ông Trì đã bay tới Hải Đảo để nghỉ phép liền ngây ngốc hỏi " Có phải là ông ngoại không?"
" Là mẹ em, anh đã từng nói với em rồi, một người mẹ khác."
Chu Bùi Cảnh đảo mắt tiếp tục thưởng thức tay Tạ Trí.
Lúc Chu Diễm biết được là Tạ Trí phái người tới cứu viện bà thì tâm tình rất phức tạp, bà hận kẻ gây nên việc khiến cho mẹ con bà phải chia lìa mười năm nhưng cũng chính kẻ này lại là người nói cho bà hay con trai bà đã tìm được rồi, là kẻ mang cho bà niềm hy vọng, từ một kẻ có tội chớp mắt đã thành chúa cứu thế.
Nhưng mà, bà cũng không hề thấp thỏm những chuyện này bởi vì bà sắp được nhìn thấy Chu Bùi Cảnh, cho dù thế nào bà cũng muốn cảm ơn Tạ Trí.
Một đám người đi ra khỏi cửa xuất cảnh, Chu Bùi Cảnh là người đầu tiên nhìn thấy Chu Diễm, ngây ngẩn cả người.
Cảm giác huyết thống cũng chẳng bao giờ mất đi ngay lúc cậu nhìn thấy người đàn bà bước ra khỏi cánh cửa ấy, tim cậu như bị mấy trăm cây kim đâm vào, đau đớn không thôi.
Chu Bùi Cảnh tức khắc tuôn trào nước mắt, từng giọt lệ cứ thế tuôn rơi, cậu thả tay Tạ Trí ra đi về phía Chu Diễm.
" Mẹ ơi" Chu Bùi Cảnh khóc lóc nói " Con là Chu Bùi Cảnh."
Chu Diễm bước hai bước nhìn thấy con trai của mình liền dang tay ôm lấy cậu.
Chu Diễm lặn lội đường xa lại chịu nhiều nguy hiểm, vất vả nên cần phải nghỉ ngơi gấp.
Tạ Trí trực tiếp dẫn bà về chỗ anh và Chu Bùi Cảnh ở, trên đường đi Chu Diễm và Chu Bùi Cảnh nói chuyện với nhau, một người hỏi một người đáp, Chu Bùi Cảnh trả lời rõ ràng rành mạch, chỉ là lời trong lời ngoài đều khen Tạ Trí khiến cho Chu Diễm hơi khó chịu.
Chu Diễm hỏi cậu: " Bây giờ hai đứa đang ở đâu?"
Chu Bùi Cảnh liền đáp: " Ở chỗ mà đàn anh tặng cho con nai con."
Nói vậy sao nói tiếp được nữa.
Cũng may Tạ Trí mở miệng nói về tình huống trị liệu của Chu Bùi Cảnh cho Chu Diễm nghe, Chu Diễm nghe xong không khỏi đỏ mắt, nhưng mà dù sao người cũng đã trở về rồi cho dù có làm sao cũng đỡ hơn.
Trở về nhà ăn bữa tối, Chu Bùi Cảnh trái lo phải nghĩ, mâu thuẫn một hồi mới ngồi xuống bên cạnh Chu Diễm còn gắp thức ăn cho bà, thường thường lại ngẩng đầu nhìn lén Tạ Trí.
Tạ Trí biết Chu Bùi Cảnh nghĩ gì nên nhân lúc Chu Diễm vào toilet liền nói với Chu Bùi Cảnh: " Không được đâu."
Chu Bùi Cảnh bĩu môi, cả ngày nay cậu cũng đã không được thân mật với Tạ Trí rồi, trong lòng vô cùng khó chịu.
Sau bữa tối, Tạ Trí dẫn Chu Bùi Cảnh tới viện một chuyến, Chu Diễm ở nhà nghỉ ngơi, tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường vậy mà lại chẳng buồn ngủ tý nào.
Vừa nãy còn chạy ra từ nơi chiến tranh loạn lạc, tinh thần căng thẳng, tiếp nữa bà cảm thấy con mình và Tạ trí ở chung không bình thường cho lắm nên muốn biết rõ hơn.
Cuối cùng lúc nằm trong phòng lại mơ hồ nghe thấy tiếng cười của Chu Bùi Cảnh hẳn là hai người đã về rồi.
Chu Diễm đợi một lát khi nghe thấy thanh âm tiếng cửa phòng Tạ Trí đóng lại thì bà mới chỉnh đốn lại quần áo rồi mở cửa ra ngoài.
" Cậu Tạ, tôi muốn nói chuyện với cậu." Chu Diễm lễ độ gõ cửa phòng ngủ của Tạ Trí, hỏi.
Bên trong lại không nghe thấy tiếng gì, bà hơi do dự một chút, nghĩ thầm có lẽ là Tạ Trí đang rửa mặt thôi thì để mai rồi nói sau vậy, vừa định quay người về phòng cho khách thì lại nghe thấy Tạ Trí nói: " Chu Bùi Cảnh, em xuống cho anh."
Sắc mặt bà thay đổi, không màng lễ phép hay không lập tức đẩy cửa vào, chỉ thấy Tạ Trí đang ngồi trên giường còn Chu Bùi Cảnh lại nửa cởi quần áo quỳ gối giữa hai chân anh, đang hôn cằm Tạ Trí, Tạ Trí thấy bà vào lập tức dùng chăn bọc Chu Bùi Cảnh lại, ấn trên giường.
" Hai người..." Dường như Chu Diễm cảm thấy máu toàn thân đang sôi lên " Hai người..."
Anh đứng dậy, nói: " Cô à, cô bình tĩnh, chúng ta sang thư phòng rồi nói."
" Làm sao thế?" Chu Bùi Cảnh nghi hoặc hỏi.
Tạ Trí giành trước mở miệng, trấn an cậu: " Anh và mẹ em có chuyện muốn nói, em ngủ trước đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!