Chương 15: (Vô Đề)

" Tạ Trí, Tạ Trí." Chu Bùi cảnh vừa cọ vừa gọi anh.

Tạ Trí loáng thoáng cảm giác có người đang đè nặng trên người mình, lát sau lại có âm thanh của Chu Bùi Cảnh vọng tới, gọi tên anh, hơi ồn ào một chút.

Anh mở mắt liền thấy bảy, tám cái bóng Chu Bùi Cảnh thi nhau xếp chồng lên, còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, vừa định ngồi dậy đã bị Chu Bùi Cảnh áp đảo, đầu khẽ đập vào thành giường khiến cho não bộ thanh tỉnh hơn chút.

Chu Bùi Cảnh thấy Tạ Trí cộp một tiếng đập đầu vào thành giường liền không dám dùng sức đè ép nhưng đôi tay vẫn ôm cổ Tạ Trí muốn dán gần vào người anh hơn.

Buổi sáng lúc Tạ Trí bước qua cửa kiểm soát khi thấy hình bóng anh đang ngày càng xa dần cũng không quay đầu lại nhìn cậu, cứ giống như anh sẽ không bao giờ trở về nữa, điều ấy khiến cho cậu thấy sợ hãi.

Hiện giờ Chu Bùi Cảnh cuối cùng cũng ôm lấy Tạ trí, cứ luôn lấy lòng anh như thế thì anh sẽ không bao giờ rời đi nữa.

Tạ Trí ngồi dậy mới ý thức được rằng tư thế hiện giờ của bọn họ không ổn cho lắm, mông của Chu Bùi Cảnh ngồi trên thứ đó của anh còn cọ từng chút từng chút một, đôi mắt ngập nước tràn đầy tín nhiệm chăm chú nhìn anh còn gọi anh là đàn anh, Tạ Trí lập tức cứng lên.

Anh miễn cưỡng duy trì lí trí của mình duỗi tay đẩy Chu Bùi Cảnh cũng chẳng dùng bao sức lực, nói: " Bùi Cảnh, đừng nghịch."

Chu Bùi Cảnh phát hiện ra có một thứ cứng ngắc đang đỉnh lên liền tò mò cúi đầu đùa chút: " Đây là gì vậy ạ?"

Tay cậu nhỏ lại nhẹ nhàng như bông vuốt ve thứ đó của Tạ Trí cách một lớp quần tây.

Bản thân Tạ Trí uống rượu xong đã chẳng còn sót lại bao lí trí rồi hiện giờ máu nóng dồn hết xuống nửa người dưới, anh đè tay đang vuốt của Chu Bùi Cảnh lại rồi nhấc đầu Chu Bùi Cảnh lên cực kì chuẩn xác tìm được bờ môi cậu.

Môi của Chu Bùi Cảnh cũng rất mềm còn vương chút mùi trái cây, cậu bị Tạ Trí mút lấy liền ngoan ngoãn phối hợp theo anh còn tưởng rằng đang chơi trò chơi.

Cậu cùng anh trao đổi chút ý vị ngọt ngào của tình yêu.

Chung quy từ khi gặp lại tới bây giờ Chu Bùi Cảnh vẫn luôn tín nhiệm, ỷ lại Tạ Trí.

Vốn dĩ chỉ là một nụ hôn khẽ như chuồn chuồn lướt nước nhưng hôn chút liền thay đổi, trong nụ hôn dần chứa đẫm hơi thở tình dục, Tạ Trí bực bội áp Chu Bùi Cảnh dưới thân mình để lộ ra bản năng bị đè nén khi anh đối mặt với Chu Bùi Cảnh.

Quần áo mỗi người đều trở nên xộc xệch, Chu Bùi Cảnh bị Tạ Trí đè ở dưới còn chưa kịp phản ứng thì áo thu đã bị anh cởi ra.

Bàn tay Tạ Trí khẽ đặt trên làn da trắng trẻo của cậu một hồi, anh nhìn thẳng vào cậu, nói: " Chu Bùi Cảnh."

" Dạ?" Chu Bùi Cảnh bị Tạ Trí hôn tới mức hít thở không đều, đôi mắt khẽ phiếm ánh nước, đôi môi hồng nhuận ngẩng đầu nhìn anh.

Chân Tạ Trí chặn giữa hai chân Chu Bùi Cảnh, một tay đỡ đùi phải của cậu cong lên đè trước ngực, một tay khác lại cởi từng cúc từng cúc áo sơ mi của chính mình, Chu Bùi Cảnh còn không biết sau đó bản thân phải trải qua cái gì, khi thấy Tạ Trí dùng một tay cởi còn muốn giúp anh.

Tạ Trí cười cười: " Em có biết anh đang làm gì không hả?"

Anh bị chất cồn phát tác khiến cả người đều nóng, Chu Bùi Cảnh bị hơi thở nóng bỏng của anh bao lấy, hít vào toàn mùi rượu cũng cảm thấy hơi choáng, cậu lắc đầu, mê man hỏi lại: " Sắp làm gì ạ?"

Tạ Trí vỗ mặt cậu: " Làm một số chuyện khiến cho em vui sướng."

Thân thể của Chu Bùi Cảnh là một người trưởng thành rồi giống như trái cây đã chín đang chờ được hái, thứ ở giữa hai chân trắng trẻo hơi ngóc dậy, trên đầu còn chảy ra một chút chất lỏng, tóc Tạ Trí ướt sũng đè trên người cậu, trên ngực cậu đầy nốt đỏ do Tạ Trí gặm cắn mà ra, đôi mắt đen láy hơi thất thần, trên mặt còn hiện rõ vẻ đơn thuần, ngây ngô chưa từng trải.

Trong đôi mắt lại hiện tia tình dục vốn không nên có trong vẻ ngây thơ như này, cậu mở rộng chân vẻ như người cần thì cứ lấy dường như đang dang rộng tay mời anh tới làm mình vậy.

Tạ Trí nhìn dáng vẻ ngây thơ lại dâm đãng của Chu Bùi Cảnh, anh kéo tay cậu sờ nơi căng phồng đang chứa đầy dục vọng của bản thân, đặt cạnh thứ của Chu Bùi Cảnh khiến cho hình ảnh tương phản đối lập rõ ràng.

Chu Bùi Cảnh cúi đầu nhìn thoáng qua, mặt liền đỏ bừng lên, cậu cảm thấy thứ nóng rực của Tạ Trí sắp làm bỏng cậu luôn rồi, cậu cong eo muốn né tránh, muốn chạy trốn thì Tạ Trí giữ bờ vai cậu lại, cắn cổ cậu, thứ ấy còn kích thích ở giữa hai chân cậu bắt chước tư thế làm tình, một tay khác lại vuốt thứ ấy của Chu Bùi Cảnh.

Chu Bùi Cảnh bị anh nắm lấy nơi yếu ớt đó khiến cho cậu chẳng có chút sức lực nào, mềm nhũn kêu lên chỉ có thể mặc anh làm.

Một lát sau, Chu Bùi Cảnh sợ hãi kêu lên một tiếng, một chất lỏng trắng đục bắn ra vương vãi trên bủng nhỏ của cậu, Tạ Trí dùng tay quệt một chút bôi lên điểm hồng trước ngực Chu Bùi Cảnh, anh nói: " Bùi Cảnh, sao em có thể dâm tới vậy nhỉ?"

Chu Bùi Cảnh vẫn còn chìm trong dư vị dục vọng, không nghe rõ Tạ trí đang nói gì nhưng trong tiềm thức một Tạ Trí đầy tính công kích như vậy cực kì nguy hiểm nhưng bảo cậu rời khỏi Tạ trí thì cậu lại luyến tiếc.

Không được, không thể thả anh đi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!