Toàn thân nàng run lên, kế đó dập đầu: "Nô tỳ không người nương tựa, nhờ phu nhân thương xót mới sống được đến nay. Nếu phu nhân không cho nô tỳ báo ân, nô tỳ thà đập đầu c.h.ế. t quách cho xong."
Rất tốt.
Ta đứng dậy, khẽ đỡ nàng một cái:
"Ta chỉ hỏi vài câu thôi, ngươi phản ứng lớn như vậy làm gì, nhìn xem, trán đã trầy cả rồi."
Cảnh tượng này tựa hồ đã từng quen thuộc, chỉ khác là người lau m.á. u lần này lại là ta.
"Ngươi thông minh như vậy, cứ ở bên ta làm nha hoàn chẳng phải uổng phí sao? Theo ta thấy, chi bằng nâng ngươi làm lương thiếp thì tốt hơn."
Nàng vẫn cúi đầu, không dám phản đối: "Mạng của nô tỳ là của phu nhân, tất cả đều nghe theo sắp xếp của phu nhân."
Ta gật đầu, rất hài lòng vì nàng biết điều.
Đêm hôm đó, khi Ôn Hoằng Hiền tới, ta chủ động nhắc việc nâng Hoàn Nhi làm lương thiếp. Hắn quả nhiên vui vẻ, chối từ mấy câu rồi liền thuận theo.
Trước thời điểm Nhuỵ di nương sinh một tháng, ta đã mời bà đỡ giỏi nhất Khoảnh Châu đến ở trong phủ. Còn lấy cả dược liệu quý trong của hồi môn ra để phòng trường hợp khẩn cấp. Giữa đêm hè, tiếng ve kêu rả rích, tiếng kêu gào đau đớn của Nhuỵ di nương xé toạc màn đêm. Ta vừa đến ngoài phòng sinh thì bị Ôn phu nhân chặn lại.
"Trong đó m.á. u tanh nặng, coi chừng xung hại tới thai nhi trong bụng con."
Ta khước từ vài câu, vẫn định vào xem.
Bà nói: "Đứa bé trong bụng con mới là đích tử chính thống của nhà họ Ôn, còn lại đều không quan trọng, hiểu chưa?"
Lời đã nói tới đó, ta cũng không cố chấp nữa, buông vài lời khách sáo rồi rời đi.
Nhuỵ di nương sinh khó, sản đạo nhỏ hẹp, cố thế nào cũng không ra được. Lúc gần ngất đi còn bị ép uống sâm để gắng thêm lần nữa. Lần sinh này kéo dài suốt hai ngày, mãi đến tảng sáng ngày thứ ba mới sinh hạ được một bé gái trắng trẻo mập mạp. Chỉ đáng tiếc cho Nhuỵ di nương, tuy giữ được nửa cái mạng nhưng vì sản đạo rách toạc như miệng thú, từ đó về sau không thể hầu hạ chuuyện chăn gối nữa.
Vì ta vẫn đang mang thai nên Ôn phu nhân đem đứa bé về nuôi bên mình, còn đặt nhũ danh là Phúc nhi. Nhuỵ di nương thất sủng, Ôn Hoằng Hiền cũng chẳng buồn ngó tới, mỗi ngày sau khi xử lý công việc xong đều ghé phòng ta ngồi một lát rồi sang chỗ Hoàn di nương ôn nhu.
Vương Đại phu bắt mạch nói thai lần này tám chín phần là nam. Không phải chắc chắn mười phần, ta cũng không vội tuyên bố.
Tháng tư, tiết trời ấm áp, ta thuận lợi sinh hạ một bé trai. Ôn phu nhân rất vui mừng, khen ta là đại công thần của nhà họ Ôn. Ta yếu ớt cười cười, trong lòng chỉ mong đứa trẻ này được bình an trưởng thành. Cũng để ta bớt chịu vài lần sinh nở khổ sở..
Khi con tròn trăm ngày, thư hồi đáp từ nhà họ Khổng cũng tới, đại công tử đích thân ban tên Hiệp. Hiệp nghĩa là trợ giúp. Ôn Hoằng Hiền lập tức mở từ đường, đưa Hiệp Nhi nhập vào tông phổ, danh chính ngôn thuận trở thành đích trưởng tôn.
Lúc ấy thư của Tứ cô nương cũng vừa tới. Suốt một năm nay, tháng nào ta cũng viết thư thỉnh an, chưa từng nhận được hồi âm. Giờ đây mở thư ra, chỉ vỏn vẹn mấy chữ: Lúc đọc thư này mong ngươi mạnh khoẻ, chúc mừng hỉ sự.
Ta cẩn thận cất thư đi, Trần ma ma hành lễ:
"Phu nhân đã đứng vững ở Ôn phủ, lão nô cũng nên quay về bẩm báo rồi."
Ta đưa ba ngàn lượng bạc, lại đích thân thu xếp việc hồi kinh cho bà, còn tiễn đến tận bến tàu. Lúc chia tay, ta định hành lễ với bà nhưng bà không nhận.
"Giờ ngài đã là chủ tử, đâu cần hành lễ với lão nô."
Ta cố chấp: "Ma ma là bậc trưởng bối trong phủ, Thanh Liên không dám vô lễ. Phiền ma ma về nói với Tứ cô nương, nói rằng…"
Ta có chút nghẹn ngào: "Nói rằng… nô tỳ rất nhớ nàng, xin nàng hãy tự chăm sóc mình thật tốt."
Trần ma ma khẽ gật đầu, ánh mắt sâu xa: "Cô nương yên tâm, sau này tất sẽ có ngày gặp lại."
Giọng bà quả quyết khiến ta không khỏi sinh nghi, nhưng khi muốn hỏi thêm thì bà đã xoay người lên thuyền.
12.
Sau khi Trần ma ma rời đi, người có thể dùng bên cạnh ta lại ít thêm một người. Ngoài Tử Phù, ta lại đề bạt thêm mấy nha hoàn, có người là con nhà trong phủ, cũng có người mua từ bên ngoài về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!