Chương 6: (Vô Đề)

"Phu quân hà tất khách sáo, chỉ cần Nhuỵ di nương mẹ tròn con vuông, thiếp thân làm gì cũng đáng."

Ôn Hoằng Hiền nhận được lời hay ý đẹp, lại nấn ná dây dưa với ta một lúc mới chịu rời đi. Chẳng ngờ chưa đến mười ngày, biến cố ập đến. Ta đang rà soát sổ sách thì Tử Phù hớt hải chạy đến báo: Nói rằng Nhuỵ di nương đau bụng dữ dội, một mực nói là do cây ngọc như ý ta ban tặng có vấn đề.

Lúc ta đến nơi, Nhuỵ di nương nghiêng người nằm trên sập, sắc mặt trắng bệch, đang khóc thút thít trong lòng Ôn Hoằng Hiền. Cây ngọc như ý kia bị ném dưới đất, gãy thành hai đoạn.

"Lão gia, ngài nhất định phải làm chủ cho thiếp! Cơm áo của thiếp đều do ngài đích thân lo liệu, chỉ duy cây ngọc như ý này là phu nhân ban tặng."

Nàng muốn nói vừa thôi, rõ ràng là ngầm ám chỉ với mọi người rằng: cây như ý ta đưa có vấn đề. Đại phu bên cạnh đã được ra dấu, bước lên cúi người thưa:

"Tiểu nhân đã kiểm tra qua, cây gậy như ý này từng ngâm qua xạ hương. Thai phụ nếu hít phải lâu ngày, e rằng sẽ sinh non."

Ôn phu nhân chau mày, tràng hạt trong tay bà càng lần càng nhanh. Nhị phòng ngồi bên cạnh bĩu môi châm chọc:

"Rốt cuộc vẫn là xuất thân tỳ nữ, chỉ giỏi mấy thủ đoạn thấp hèn."

Ôn Hoằng Hiền ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt đã hiện ra sát khí lạnh lẽo: "Phu nhân có gì muốn giải thích không?"

Ta cố nén cơn đau trong tim, run giọng nói:

"Phu quân không tin thiếp? Nếu cây như ý kia thực sự có vấn đề, sao thiếp lại dám đường hoàng trao tặng?"

Hắn quay mặt đi, hờ hững buông lời: "Phu nhân bị bệnh, từ nay hãy tĩnh dưỡng trong phòng đi."

Nhị phòng biến sắc, lập tức tiếp lời: "Mưu hại huyết mạch, tội danh đáng bị hưu bỏ, cháu thân đã là gia chủ, tuyệt đối không thể thiên vị."

Nhuỵ Di nương bên cạnh vẫn khóc nức nở, một tay đỡ bụng, vừa cầu xin Ôn Hoằng Hiền làm chủ cho nàng, vừa phụ họa. Một hát một xướng, ép hắn phải ra phán quyết. Ta cắn chặt môi không nói một lời, chỉ để nước mắt lặng lẽ lăn dài.

Chuyện Chu di nương lần trước đã khiến ta mang danh hà khắc, nếu giờ lại tranh biện, càng giống một mụ đàn bà độc ác vì ghen tuông.

Ôn Hoằng Hiền sắc mặt trầm hẳn:

"Còn chờ gì nữa, đưa phu nhân lui xuống."

9.

Ta loạng choạng lùi lại sau, đầu ngón tay siết chặt vạt áo.

"Hiền lang..."

Cách xưng hô thân mật này là do hắn từng dỗ dành ta gọi mỗi khi đêm xuống, đèn tắt nến tàn, loan phòng ấm áp.

Tử Phù sốt ruột dậm chân: "Lão gia sao có thể chẳng tra xét gì đã thiên vị Nhuỵ di nương? Người có biết phu nhân sớm đã…"

Ta nghiêm giọng cắt ngang: "Câm miệng."

Tử Phù lập tức quỳ sụp xuống, giọng nói dồn dập: "Xin lão gia minh giám! Đại phu nhân từ khi xuất giá đến nay, việc trong phủ chưa từng lơi là."

"Công quỹ thất thoát, người không hé răng một lời, lặng lẽ dùng của hồi môn bù vào. Thái thái  mắc bệnh, là do đại phu nhân dâng thuốc ngự ban, ngày ngày chăm sóc."

Nàng bỗng nghẹn ngào: "Thậm chí… tháng trước khi biết mình đã mang thai, vì lo phủ không được yên ổn nên người cắn răng giấu nhẹm, không dám tiết lộ!"

Nghe đến chuyện ta mang thai, sắc mặt Ôn Hoằng Hiền chợt đại biến. Hắn đẩy mạnh Nhuỵ di nương ra, sải bước về phía ta. Chớp mắt sau, ta đã rơi vào vòng tay lạnh lẽo của hắn.

"Liên Nhi, nàng mang thai, vì sao không nói sớm?"

Ta ngẩng mặt, giọt lệ đúng lúc rơi xuống. Tử Phù tiếp lời:

"Đại phu nói thai tượng không ổn, cần được tĩnh dưỡng. Phu nhân sợ lúc bản thân nghỉ ngơi, trong phủ có kẻ gây sóng gió nên dặn bọn nô tỳ không được để lộ chuyện ngài đang mang thai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!